⛅ Kế Hoạch Tán Đổ Cố Thủ Trưởng Của Tôi
Kế Hoạch Tán Đổ Cố Thủ Trưởng Của Tôi Chương 73 Chương trước Chương tiếp Ăn tối xong, Cố thủ trưởng vẫn một mực đưa Vi Khiết về kí túc xá không cho cô về nhà anh, công việc ở doanh trại lẫn tập đoàn còn rất nhiều, anh phải về xử lý, bây giờ mà cẩu cô nhóc về nhà chắc chắn là một đêm bận rộn nữa.
Lúc này, cái tôi của bạn sẽ đồng nhất với lập trường của bạn, bạn sẽ có thêm một quan tâm mới là "giữ thể diện" cho mình bằng cách cố gắng điều chỉnh các hành động tương lai sao cho phù hợp với lập trường mà bạn đã đưa ra - chính điều này sẽ gây thêm
"Thủ trưởng Cố ngài lại ghé thăm". Bà chủ bước ra cúi đầu chào cung kính, giọng hiền từ có chút thận trọng trong lời nói, cái đầu già đã bạc trắng, cười lộ rõ cả vết chân chim hướng về phía Cố Mặc "Bà khách khí rồi, là cháu đến phiền bà".
Kế Hoạch Tán Đổ Cố Thủ Trưởng Của Tôi - (Chương 58) - Tác giả Nguyễn Phương Thảo Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.
Đêm nay anh không định về khu nhà cũ của Cố gia, giờ quá muộn để trở về nhà nếu ông bà cụ biết hẳn sẽ lại lo lắng tra hỏi đến đau đầu. Nhớ có một lần ở quân khu có việc quan trọng phải ở lại làm việc đến gần sáng mới về khiến bà nội Cố cả đêm thức trắng đợi anh.
KẾ HOẠCH. ỨNG PHÓ SỰ CỐ CHÁY NỔ ĐƯỜNG ỐNG DẪN DẦU, KHÍ TRÊN ĐỊA BÀN TỈNH ĐỒNG NAI ĐẾN NĂM 2020. Căn cứ Luật Phòng, chống thiên tai số 33/2013/ Q H13 ngày 19/6/2013; Căn cứ Nghị định số 66/2014/NĐ-CP ngày 04/7/2014 củ a Chính phủ quy định chi tiết, hướng dẫn thi hành một số điều của Luật Phòng, chống
Thông tư 02/2022/TT-BTNMT hướng dẫn Luật Bảo vệ môi trường. Thông tư 02/2022/TT-BTNMT hướng dẫn Luật Bảo vệ môi trường do Bộ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường ban hành ngày 10 tháng 01 năm 2022, trong đó quy định chi tiết thi hành một số điều của Luật Bảo vệ môi trường.
jK0H. Vừa nghĩ vừa làm, Vi khiết liền gọi điện ngay cho Cố Mặc, giờ cũng gần trưa, bạn gái mời bạn trai đi ăn một bữa tình nhân, hâm nóng việc yêu đương, quá hợp tình hợp lý. Cố Mặc đang họp, điện thoại trong túi rung, anh giơ tay ra hiệu cho người báo cáo im lặng, ngồi xuống, còn chính mình mở điện thoại ra nhìn thấy tên của cô nhóc gọi đến thì không khỏi vui sướng một trận nhỏ nhoi trong lòng, môi khẽ mỉm cười khiến cho mấy nhân viên ngồi họp phía dưới kinh hồn bạt vía, boss lớn của bọn họ đã bao giờ nghe điện thoại trong giờ họp, cười với ai bao giờ. Chắc tám chín phần là có mùi cẩu lương... "Alo?". Cố Mặc nén cảm xúc mãnh liệt, vẫn bình tĩnh, lạnh lùng nghe "A Mặc, anh chưa nghỉ trưa à?". Vi Khiết biết mình có chút tự tiện đường đột, nghĩ kĩ lại Lão Cố cũng không phải người bình thường rảnh rỗi, là chủ của hẳn một tập đoàn thì làm sao có thời gian cá nhân nhiều hơn người khác được nên cố tình trưng ra cái biểu cảm nịnh nọt "Chưa, nhưng nếu là em đề nghị thì...". ngài nào đó ý vị hết sức chiều lòng "Ừ hứm, nếu rảnh nghỉ ngơi một chút ra ngoài ăn trưa với em, em mời". Vi Khiết cười nhẹ, giọng vô cùng ngây thơ, tinh nghịch chọc ngứa ngáy tâm trí ai đó "được, ở nhà tý tôi về đón". Cố Mặc sảng khoái đồng ý, Khiết Nhi mời có úng não mới không ăn Gọi xong thành công cho ai đó, Vi Khiết ném điện thoại xuống bàn lập tức chạy vào phòng thay quần áo, cô nàng vứt hết bộ váy này xuống rồi chuyển qua xem bộ váy khác, con gái ấy mà dù có rất nhiều đồ nhưng lại cứ ngỡ rằng mình đang rất thiếu, ưng lúc mua nhưng khi nhìn lại thì cảm thấy chẳng thích nữa, nhất là khi bên cạnh người mình yêu, muốn mình đẹp nhất, hoàn mĩ nhất trước mặt anh nhưng lại chẳng biết anh tiêu chuẩn như nào, việc ăn mặc cũng từ đó mà phức tạp hơn, phân vân hơn. Có đôi lúc Vi Khiết cũng cảm thấy rằng yêu đương thật tốt mà cũng thật không tốt, tâm tình vì một người mà thay đổi thất thường lên xuống chẳng khác gì động mạch co giãn, vốn dĩ đang sống tốt, nhưng lại cảm nắng một người, yêu rõ ràng, thích tiến tới bước vào trái tim anh ấy rồi bỗng chốc dật mình nhận ra mình đã thay đổi, từ con người đơn giản trở thành một thứ đầy màu hồng chấm đỏ. Tim ngày nào cũng được bỏ ra bơm thêm một lít màu nóng nữa. Nhiều ngày một chút là tình yêu khắc cốt, ít ngày hơn một chút là thứ tình cảm ghi tâm. Nhìn mình xinh đẹp trong gương, Vi Khiết quyết định chọn chiếc váy chiết eo màu xanh bầu trời . Gu của cô hình như có chút ảnh hưởng bởi thân chủ, những thứ nhẹ nhàng đều dễ cảm mến và hài lòng. Đơn giản nhưng không quê mùa, nhẹ nhàng nhưng không hề lỗi mốt. Nhìn kĩ lại thực giống tiểu thư khuê các thuần túy. Hài lòng trước sự trọn lựa của mình trong gương, cô mở hộp makeup mini chuyên dụng ra điểm một chút son môi màu hồng phấn nhẹ thêm ít dưỡng bóng tán đều lấy cái môi trái tim nhỏ của mình. Bóp ít kem che khuyết điểm để dấu quầng thâm nhiều ngày thức đêm. Khuôn mặt vốn đẹp sau khi trang điểm tỉ mỉ lại càng nổi bật góc cạnh hơn, để hợp với váy Vi Khiết còn cố tình thả tóc dài ra đến ngang vai. Dáng vẻ trẻ con, ngây thơ biến thành một cô thiếu nữ thanh thoát, hiền thục. Vi Khiết kĩ lưỡng chăm chút bản thân xong cũng là lúc Cố Mặc trở về, đàn ông đúng nhanh chóng và gọn nhẹ hơn phụ nữ nhiều, nhất là người đàn ông hoàng kim yêu nghiệt như Cố tổng đây thì lại chẳng cần phải đứng hàng giờ trước gương xem xét lại dung nhan của mình. Đã đẹp đến nam nhân nhìn phải ghen tỵ, nữ nhi nhìn phải chìm trong cơn mê thì chỉnh trang nữa chắc ra đường phải bịt khẩu trang cho toàn dân thiên hạ đỡ phải ngợi ca, chú ý. "Khiết Nhi?". Cố Mặc gõ cửa phòng Vừa nghe thấy tiếng anh, cô liền nhanh chóng mở cửa ra, đột ngột ôm trồm lấy dáng người cao lớn của Cố Mặc. May sao anh có tâm lý cùng thể lực tốt, nếu không việc hai người sẽ ngã xuống đấy nằm đè lên nhau là điều khỏi cần bàn đến "Nhớ tôi đến thế sao?". Ôm lấy chiếc eo thon của bạn gái nhỏ, Cố Mặc ý cười lan rộng đến tận đuôi mắt chim ưng sắc bén "Nhớ, nhớ đến nỗi tự nhiên muốn khinh bạc anh". Vi Khiết lại càng không biết xấu hổ, thẳng thắn thơm nhẹ một cái lên má anh, bộc lộ ý đồ hoàn toàn rõ ràng "Vậy hửm? Thế trưa nay là 'ăn' gì?". Cố Thủ trưởng cũng lật bài luôn, hai người đều mặt dày giống đít nhọ nồi đun lâu năm, tâm tư chẳng thể trong sáng hơn, chân thành rất tốt, nhất là cái chuyện 'ăn thức ăn' hay "ăn cô nhóc' phân biệt rạch ròi lại càng tốt Vi Khiết bỏ tay ra khỏi cổ anh, cô mỉm cười vô tư, hồn nhiên giả bộ đứa ngốc, níu lấy cánh tay lớn kéo đi ra cửa, không quên nhấn mạnh chơi chữ trả lại ý đồ của ai đó"đương nhiên....là 'ăn' đồ ngon rồi, đi thôi" "Nghịch ngợm". Cố Mặc chẳng biết trách móc cô nhóc học hư như nào, chỉ có thể mỉm cười lắc đầu sủng ái, ai bảo cái tính lưu manh có văn hóa này của cô cưa đổ được anh chứ? Giang hồ nói chớ có sai, thật ra là kinh nghiệm Cố tổng đúc kết sau nhiều chuyến thực thi, khám phá. 'Không sợ phụ nữ lưu manh vô sỉ, chỉ sợ gặp thiếu nữ ngây thơ, hồn nhiên rõ ràng lưu manh mà lại cực kì vô sỉ có văn hóa như Đường Vi Khiết đây'
Reads 18,285Votes 615Parts 98Ongoing, First published Feb 28, 2019Table of contentsFri, Mar 8, 2019Fri, Mar 8, 2019Fri, Mar 8, 2019Fri, Mar 8, 2019Sat, Mar 9, 2019Sat, Mar 9, 2019Tue, Mar 12, 2019Mon, Mar 18, 2019Mon, Mar 18, 2019Tue, Mar 19, 2019Wed, Mar 20, 2019Thu, Mar 21, 2019Thu, Mar 21, 2019Sat, Mar 23, 2019Sat, Mar 23, 2019Sun, Mar 24, 2019Tue, Mar 26, 2019Wed, Mar 27, 2019Wed, Mar 27, 2019Sun, Mar 31, 2019Mon, Apr 1, 2019Mon, Apr 1, 2019Tue, Apr 2, 2019Thu, Apr 4, 2019Sun, Apr 7, 2019Sun, Apr 7, 2019Wed, Apr 10, 2019Mon, Apr 15, 2019Tue, Apr 23, 2019Sat, Apr 27, 2019Mon, Apr 29, 2019Mon, Apr 29, 2019Mon, Apr 29, 2019Mon, Apr 29, 2019Fri, May 3, 2019Sun, May 5, 2019Mon, May 6, 2019Sat, May 11, 2019Sun, May 12, 2019Thu, May 16, 2019Fri, May 17, 2019Sun, May 19, 2019Sun, May 19, 2019Tue, May 21, 2019Thu, Jun 6, 2019Thu, Jun 6, 2019Thu, Jun 6, 2019Fri, Jun 7, 2019Sat, Jun 8, 2019Sat, Jun 8, 2019Sun, Jun 9, 2019Wed, Jun 12, 2019Thu, Jun 13, 2019Fri, Jun 14, 2019Sun, Jun 16, 2019Wed, Jun 19, 2019Thu, Jun 20, 2019Fri, Jun 21, 2019Fri, Jun 21, 2019Sat, Jun 22, 2019Sat, Jun 22, 2019Sun, Jun 23, 2019Mon, Jun 24, 2019Wed, Jun 26, 2019Thu, Jun 27, 2019Fri, Jun 28, 2019Sat, Jun 29, 2019Sun, Jun 30, 2019Sun, Jun 30, 2019Sun, Jun 30, 2019Mon, Jul 1, 2019Tue, Jul 2, 2019Wed, Jul 3, 2019Thu, Jul 4, 2019Mon, Jul 8, 2019Mon, Jul 8, 2019Wed, Jul 10, 2019Thu, Jul 11, 2019Thu, Jul 11, 2019Sat, Jul 13, 2019Mon, Jul 15, 2019Sat, Jul 20, 2019Mon, Jul 22, 2019Wed, Jul 24, 2019Wed, Jul 24, 2019Thu, Jul 25, 2019Sat, Jul 27, 2019Sat, Jul 27, 2019Sat, Jul 27, 2019Fri, Aug 2, 2019Fri, Aug 2, 2019Fri, Aug 2, 2019Sat, Aug 3, 2019Wed, Aug 7, 2019Wed, Aug 7, 2019Mon, Aug 12, 2019Mon, Aug 12, 2019Mon, Aug 19, 2019Tên truyện Kế hoạch tán đổ Cố thủ trưởng của tôi Tác giả Nguyễn Phương Thảo thaobeo18 Đây là truyện mình tự viết nên các bạn không re-up đi lung tung, nếu muốn xin hỏi mình trước. _________________ Nữ chính Đường Vi Khiết Nam chính Cố Mặc lão Cố "Lão Cố, em biết vì sao em lại yêu anh đến vậy rồi". Cô nàng Đường dựa đầu mình vào ngực người đàn ông rắn chắc cọ cọ nũng nịu Cố Mặc gương mặt biểu tình hết sức ngạc nhiên hỏi "Tại sao?" Vi Khiết "Cố Mặc ấy à, mặc quân phục thì nghiêm trang, tôn kính, mặc tây phục ngồi trên ghế tổng tài thì tiêu sái, phóng khoáng. Còn...khi cởi bỏ đồ ra chính là cầm thú hàng cao cấp không hơn không kém. Nhưng không sao, anh có tiền, anh lắm quyền, nên em yêu anh". "..."
Một tháng sau0005Vi Khiết uể oải nằm trên dãy bàn thư viện, đêm khuya khoắt, cảnh vật tĩnh mịch, xung quanh ngoài những bức tường sách khổng lồ ra thì không thể tìm thấy một bóng dáng người nào trong thư viện lặng dường như đã bao chùm toàn bộ không khí, lấn chiếm cả thân hình nhỏ bé gầy gò mà quật cường, kiên định. Cô vẫn còn ngồi đấy, chăm chú nghiên cứu, nghiền ngẫm mấy quyển sách tâm lý học, thuật phân tâm học khô khan như rơm bảo cô tò mò nhiều thứ muốn học như vậy cơ chứ? Từ khi bị lão Đinh kích động, tài năng hưng phấn nổi lên, Vi Khiết quyết định treo băng lên đầu tâm nhập học hành vào não, nắm chắc tay, thi lấy tấm bằng đôi cho oách. Mà giờ thì oách chẳng thấy đâu, đầu đau như búa của bao thanh thiên xử Khiết nhăn mặt, mò lấy cái điện thoại trong túi ra lướt mấy thông tin lá cải thị trường. Cũng chẳng có gì nhiều ngoài sức nóng của Đường gia phá sản triệt để cả. Riêng tính đến việc này thôi cô đã tốn không biết bao nhiêu công sức, thể lực dồn nén sức chịu đựng. Mấy tên phóng viên đuổi đến tận Đông Thành tìm cô phỏng vấn về việc gia đình, trong khi cô đây lại chẳng phải gia đình của nhà Đường ngoài cái họ gán ghép trá hình ra. Nhưng làm phải làm cho chót, cô đành diễn vài cái vai khổ sở khóc lóc cho báo đài thương cảm cho thân phận nữ nhi hèn mọn, ót ca năm nay mà tham gia không nghi ngờ nữa, chắc chắn thuộc về tiểu thư Đường đây. Khỏi bàn, tốn cả lít nước, đi vệ sinh ít hẳn phần Cố Mặc, anh và cô cũng ít liên lạc hẳn với nhau. Mỗi người có những cái bận chẳng thể nói của riêng mình, ai cũng giữ khư khư lại trong lòng. Anh không thường xuyên gọi điện, cô cũng không chủ động được mãi. Tình cảm dù thế nhưng không biết nó đang thế ở chỗ nào. Việc yêu xa dần chở thành rào cản cách biệt quá lớn giữa hai tình yêu, chẳng thể cưỡng cầu, chẳng thể cưỡng ép, chủ động đủ để hâm nóng nhưng không làm, im lặng chính là rào cản lớn nhất ngăn cách giữa hai cá thể tự tôn sừng Khiết đặt điện thoại xuống, mắt đăm chiêu nhìn vào chiếc nhẫn daisy flower trên ngón tay áp út được anh tặng hồi còn ở Đông Thành cũng là lần cuối họ gặp mặt nhau, cô chẳng biết biểu đạt thế nào trong tình cảnh cô đơn thế này nữa, ngoài thở dài trong lòng. Nó rất đẹp, rất tỏa sáng, anh cũng vậy, cũng đẹp như chiếc nhẫn, cũng hoàn mĩ không kém nhưng anh sao lại xa quá, xa đến nỗi cô muốn tiến tới nắm lấy mà với không nổi. Cố Mặc à, Cố Mặc sao anh lại để con người nóng lạnh chẳng hay như em phải khổ tâm như này.Out of sight, out of mindChán đời, Vi Khiết thu tay lại, rời tầm mắt khỏi chiếc nhẫn sáng lóa, gập bụp quyển sách to đùng tạo ra tiếng kêu vang hết cả thư viện. Cái tên băng đản ấy thật sự chẳng biết nhớ bạn gái gì cả? Cô không thể ngồi im nhìn bạn trai mình làm tình với công việc được, ngày mai liền về Tô Thành kháng chiến, bảo vệ người yêu. Cái thân này sắp đét đi vì buồn mục tiêu vào tầm ngắm, cô nàng Đường nhanh chóng thu dọn sách vở trở về kí túc xá, ngủ một giấc mai ra trận. Anh không nhớ cô? Được thôi, cô làm anh phải nhớ cô đến phát -☆☆☆☆☆-
kế hoạch tán đổ cố thủ trưởng của tôi