🐚 Đội Trưởng Cùng Nhau Nói Chuyện Yêu Đương Đi

Nghe truyện Đội Trưởng, Cùng Nhau Nói Chuyện Yêu Đương Đi của tác giả Tử Thiếu Ngôn, giọng đọc hay, luôn cập nhật chương mới đầy đủ. Nghe trên mọi thiết bị máy tính, điện thoại di động, máy tính bảng. Ngụy Dương và Trương Tinh Tinh đều nhìn Dương Cảnh Thừa với ánh mắt mong đợi, chỉ có Vương Yến không quan tâm đến. Anh liếc mắt nhìn Lộ Diêu Diêu rồi dời đi chỗ khác, quay điện thoại về hướng này để gửi tọa độ cho Triệu Tín. Ngụy Dương và Trương Tinh Tinh nhìn nhau cười, vì biết sẽ có người đến Bạn đang đọc truyện Đội Trưởng, Cùng Nhau Nói Chuyện Yêu Đương Đi của tác giả Tử Thiếu Ngôn. Khách sạn Long Môn là một khách sạn được xây cạnh sa mạc rộng lớn. Trên bảng hiệu của khách sạn được nạm chữ màu vàng, nhưng đã phai màu không ít, xem ra khách sạn này tồn tại có lẽ cũng đã nhiều năm rồi. Bạn đang đọc truyện Đội Trưởng, Cùng Nhau Nói Chuyện Yêu Đương Đi của tác giả Tử Thiếu Ngôn.Khách sạn Long Môn là một khách sạn được xây cạnh sa mạc rộng lớn. Trên bảng hiệu của khách sạn được nạm chữ màu vàng, nhưng đã phai màu không ít, xem ra khách sạn này tồn tại có lẽ cũng đã nhiều năm rồi. Đội Trưởng, Cùng Nhau Nói Chuyện Yêu Đương Đi Chương 67 Chương trước Chương tiếp Tên say rượu ợ hơi, sau đó mới bắt đầu nói. "Một tuần trước, tôi đã gặp Toa Toa khi đang ngồi trên xe lửa đến nơi này. Bọn tôi vừa gặp đã yêu, vừa xuống xe lửa, thì cả hai quyết định ở chung một chỗ. Chúng tôi ở khách sạn Long Phượng. Đội Trưởng, Cùng Nhau Nói Chuyện Yêu Đương Đi - Chương 30: "Cảnh Thừa, Hôm Nay Anh Chúc Mừng Tôi Được Không?" "Có mấy lời đừng suốt ngày nói đi nói lại nữa." nhớ đến mức nằm cũng mơ thấy anh." Dương Cảnh Thừa tỏ vẻ không thể nói chuyện nỗi với Truyện Đội Trưởng, Cùng Nhau Nói Chuyện Yêu Đương Đi - Chương 45 với tiêu đề 'Bao Giờ Anh Về Thế? Tôi Đang Đứng Trước Cửa Phòng Chờ Anh Này' "Một cuộc sống nhạt nhẽoThêm chút đường sẽ ngọt hơn rất nhiều"Vui lòng không reup video và mang bản dịch đi nơi khác! This is a personal channel. If you like Bạn đang đọc truyện Đội Trưởng, Cùng Nhau Nói Chuyện Yêu Đương Đi của tác giả Tử Thiếu Ngôn. "Đội trưởng Dương, bà chủ của khách sạn Long Môn nói cô ấy vừa ý anh." "À, còn tôi thì không vừa ý cô ấy." Đêm hôm đó, sau khi trở về từ cồn cát. Anh nhìn thấy trên tay phó đội trưởng đang cầm bông hoa liền hỏi:" Cúc dại này đâu ra vậy?" z7ahci. Lộ Diêu Diêu chỉ rời bệnh viện nhanh hơn Dương Cảnh Thừa một tí, lại còn chạy xe máy, anh đã sớm nhìn thấy bóng dáng của cô. Chiếc xe nhanh chóng vượt qua, đầu xe lách sang một bên, dừng lại, chặn đường. Điều này khiến cô không thể không dừng ngẩng đầu, anh cũng đưa mắt nhìn sang.“Để xe máy em lên nóc xe đi.” Anh nói. Vừa dứt lời, anh bèn mở cửa, xuống Diêu Diêu xuống xe máy. Dương Cảnh Thừa đặt chiếc xe gắn máy của cô lên nóc xe mình xong, quay đầu nhìn cô “Lên xe đi em.”Hai người lên xe, Dương Cảnh Thừa lái xe chạy về hướng quán ăn tối hôm trước bọn họ định đi.“ Em đã điều tra được nguyên nhân chuyện lều của khách sạn bị hư là do Tiết Huệ rồi ư?” Dương Cảnh Thừa vừa lái xe vừa Diêu Diêu kể lại cho anh nghe những chuyện mà Tề An Thành đã nói với Cảnh Thừa suy nghĩ một lúc rồi nói “Chuyện này chắc đội trưởng Lý cũng không biết.”Lộ Diêu Diêu không có ý kiến gì, cô không hề có ấn tượng tốt với Lý Chí Long. Có điều bữa đó nghe anh kể chuyện Lý Chí Long có ơn với anh. Bây giờ ông ấy cũng đã gần đất xa trời, cho nên cô không muốn nói thêm những chuyện liên quan tới cái tên này. Hơn nữa, sau khi cô tát Tiết Huệ hai cái cũng đã hết giận.“Tối hôm qua anh về lúc nào thế?” Bởi vì tối qua đội cứu viện phải đi cứu người, làm buổi tối lãng mạn của cô và anh bị cắt đứt giữa chừng.“Lúc trời gần sáng.”Lộ Diêu Diêu nói “Anh vất vả như vậy, làm em cảm thấy rất đau lòng.”Dương Cảnh Thừa nhìn cô một cái, khẽ cười. “Khách sạn sao rồi? Lúc cắm trại, em phải chú ý an toàn.”Lộ Diêu Diêu gật đầu, “Vẫn có khách hàng muốn cắm trại. Tụi em sẽ chú ý đến vấn đề an toàn của khách hàng nhiều hơn.”Hai người trò chuyện dọc đường đi, rất nhanh đã tới quán ăn. Bọn họ tìm góc yên tĩnh nhất ngồi xuống, Dương Cảnh Thừa cầm thực đơn, hỏi cô thích ăn gì.“Vậy anh phải nhớ những món mà em thích ăn đấy.” Lộ Diêu Diêu cười nói “Em thích ăn món thỏ cay, thỏ xào lăn, thỏ kho tàu, thỏ hấp, thỏ nướng, thỏ hầm, thỏ nướng vỉ, thỏ hầm cách thủy.”Dương Cảnh Thừa nhịn không được cười “Đều là thỏ à?”“Đúng vậy. Em thích ăn thịt thỏ.”Mà tối hôm qua lại không có chút thịt thỏ nào. Dương Cảnh Thừa nhìn lướt qua thực đơn, cô nói nhiều món thỏ như vậy, thực đơn lại chỉ có món thỏ kho tàu. Vì thế, anh gọi món thỏ kho tàu, lại thêm vài món phục vụ đi tới nhìn những món đã gọi, xin lỗi nói “Đội trưởng Dương, chỗ chúng tôi đã hết thịt thỏ rồi.”Dương Cảnh Thừa nhìn về phía Lộ Diêu Diêu, “Em muốn đổi sang món gì khác không?”Lộ Diêu Diêu đã sớm đoán được, cô gật đầu, “Vậy đổi thành món dê nướng cũng được.”Chờ người phục vụ rời, Lộ Diêu Diêu thở dài “Ở đây rất ít thịt thỏ nên hiếm khi ăn được. Nhiều cách ăn như vậy nhưng vẫn bình thường cũng chỉ có thể mơ về nó thôi.”“Em muốn ăn lắm à?” Dương Cảnh Thừa hỏi cô.“Muốn chứ. Rất rất lâu rồi em chưa được ăn nó đó.”“Hai ngày nữa anh mời em.”“Ở chỗ này, ngay cả thỏ rừng cũng không có.” Lộ Diêu Diêu nói.“Tóm lại em sẽ được ăn.”“Được rồi, chờ thịt thỏ của anh.”Hai người cơm nước xong, rời khỏi quán, Lộ Diêu Diêu bỗng nhiên nghe hai giọng nói quen thuộc, quay đầu nhìn lại, có một đôi nam nữ xa lạ đang ngồi ở bàn gần cửa sổ.“Á, người đẹp! Anh Sung, nhìn kìa! Là cái chị xinh đẹp ở rừng hồ dương hôm qua!” người phụ nữ vô cùng vui mừng nói với người đàn ông ngồi đối diện.“Cứ nghe em nói về việc này suốt, có đẹp thật không đấy?” Người đàn ông không để bụng xoay đầu, sau đó sửng người đó cách Lộ Diêu Diêu chỉ có vài mét, lúc nói chuyện giọng cũng rất nhỏ, nhưng Lộ Diêu Diêu vẫn nghe được. Cô biết đây là hai người cô đã gặp hôm qua lúc hoàng hôn ở rừng hồ dương. Hơn nữa bọn họ là người nghiên cứu bích họa. Cô cũng không quan tâm lắm, xoay người thì phát hiện Dương Cảnh Thừa đèn đứng đằng trước chờ, cô liền nhanh chân đuổi theo.“Đêm nay anh có về đội không?” cô quàng tay anh, ngẩng đầu, cười tủm tỉm nhìn anh.“Có.”“Ồ.” Nụ cười của Lộ Diêu Diêu lập tức giảm vài phần.“Anh đưa em về.”*Lộ Diêu Diêu đi gặp Trương Tục. Hiếm khi Trương Tục rời khỏi căn phòng nhỏ kia, phần lớn ở trong thư phòng vẽ được tiếng bước chân anh ta cũng không ngẩng đầu. Lộ Diêu Diêu rón rén đi đến trước mặt anh ta, thò đầu qua xem bức tranh trên lát sau, Trương Tục gác bút, cười với cô “Đã lâu không gặp, gần đây thế nào?”“Cũng không tệ lắm. Không cần hỏi cũng biết gần đây anh vẫn luôn nghịch mấy bức tranh tranh này chứ gì. Trương Tục, mấy thứ này có tốt đến vậy sao?”“Bích hoạ là một loại báu vật của văn hóa Trung Hoa, nói đến chiều tốt của tụi nó, đương nhiên là có rất nhiều rất nhiều, ví dụ như…”Lộ Diêu Diêu lập tức ngăn cản anh ta, “Dừng dừng, em không có hứng thú với bích họa.”Trương Tục cười, không miễn cưỡng cô, “Còn năm cái móng tay nữa thôi, vẽ xong chúng ta ra ngoài đi dạo một chút.”“Được.” Lộ Diêu Diêu ngồi xuống ghế, nhìn anh ta cầm bút lên bắt đầu vẽ, nhịn không được hỏi “Năm cái móng tay vẽ bao lâu thì xong?”“Nửa tiếng.”Lộ Diêu Diêu nhíu mày, “Em thấy hơi hối hận vì phải ngồi đợi anh rồi.”“Có chút thời gian vậy mà cũng chờ không được?” Trương Tục ngẩng đầu liếc nhìn cô một cái.“Mau vẽ đi, em chờ anh.” Lộ Diêu Diêu nhìn bút vẽ và tuýp màu trên bàn, bỗng nhiên có một ý tưởng. Cô đứng dậy, lại đi đến trước mặt Trương Tục, tìm tờ giấy trải lên trên bàn, lấy một chiếc bút vẽ chấm thuốc màu rồi vẽ lên Tục đưa mắt nhìn qua, không để ý đến cô nữa, tiếp tục tiếng sau, Trương Tục vẽ xong, buông bút, thấy Lộ Diêu Diêu còn đang vẽ, nhìn thoáng qua, cười nói “Em đang vẽ gì đấy?”Lộ Diêu Diêu buông bút, hỏi anh “Anh không nhìn ra được à?”“Ừm, là một người. Không phải là anh chứ?”Lộ Diêu Diêu nói “Không phải anh, là Cảnh Thừa.”Trương Tục sửng sốt, lại cười nói “Không giống chút nào.”“Chậc, khó vẽ thật đấy.” Lộ Diêu Diêu vò giấy thành một cục, ném vào thùng rác, “Trương Tục, chúng ta đi được chưa?”“Đi thôi.”*Trương Tục nói là đi dạo, ấy vậy mà lại đi đến một hang động cách sa mạc 20km. Lộ Diêu Diêu từng đến đây với Trương Tục rất nhiều lần, thế nên cũng rất quen thuộc với nơi này. Trong hang đá có rất nhiều bích hoạ, không ít hình đã bị phai màu.“Haiz, màu bị phai đi không ít.” Trương Tục thở dài nhìn những bích Diêu Diêu nói “Anh vẫn có thể sửa nó mà.”“Ừm, anh còn đang xin phép.”Lộ Diêu Diêu và Trương Tục tiếp tục đi vào những hang động khác. Ở đây tổng cộng có mười tám hang động, trong mỗi hang động đều có rất nhiều bích hoạ.“Ôi, ở đây có thật nhiều bích họa!”Sau khi đi vào một hang động, Lộ Diêu Diêu lại nghe thấy giọng nói của cô gái ở rừng hồ dương hôm Trương Tục lại nhíu mi, bước nhanh về phía bên kia. Lộ Diêu Diêu thấy có một quần sáng màu vàng chiếu đi chiếu lại cũng nhíu mi, theo Trương Tục đi qua. Chỉ thấy cách cánh cửa rộng hai mét, có một nam một nữ đang đứng ở đó, quay mặt về phía vách đá. Trong tay người phụ nữ cầm một cái đèn pin, hai người đó chính là hai người ở rừng hồ hương hôm Tục đi đến bên cạnh người phụ nữ rồi giật lấy đèn pin, tắt đèn, trầm giọng nói “ ở đây không được bật đèn pin! Không được bật di động! Sao hai người vào đây được? Mau ra ngoài đi!”“Đương nhiên là vào bằng thủ tục chính quy!” người phụ nữ nói.“Vậy bọn họ không cảnh báo cô là ở đây không được có ánh sáng à?”“Tôi biết chứ, tôi là người nghiên cứu bích họa, đương nhiên biết! Chỉ là ở đây ánh sáng quá mờ, một chút ánh sáng cũng không có nên không thể nhìn thấy được!”“Cô nghiên cứu bích hoạ?” Trương Tục hừ một tiếng, “Nghiên cứu bích hoạ nhưng lại phạm phải sai lầm này thì không thể tha thứ được! Mau ra ngoài nhanh đi! Nếu không tôi sẽ gọi bảo vệ.”“Tôi chỉ bật đèn để xem từng cái một thôi, ở đây tối quá, không thấy gì cả. Này, anh trả lại đèn pin cho tôi đi!” Cô gái kia la lên.“Đúng vậy, xin anh trả đèn pin lại đi. Chúng tôi xem một tí là đi ngay mà.” Người đàn ông đứng cạnh nói.“Diêu Diêu, chúng ta đi.” Trương Tục cầm đèn pin, xoay người rời Diêu Diêu thấy tay chân của cô gái hoảng loạn, anh chàng bên cạnh vội vàng đỡ lấy cô khi Lộ Diêu Diêu và Trương Tục cùng nhau rời khỏi hang động, hai người kia cũng ra đến nơi. Lúc họ nhìn thấy Lộ Diêu Diêu thì lắp bắp kinh hãi “Là cô sao?”“Em với họ có quen nhau à?” Trương Tục hỏi Lộ Diêu Diêu Diêu lắc đầu “Không quen.”“Tôi đã gọi bảo vệ, hai người đi với họ đi!” Trương Tục nói với hai người lúc nói chuyện, hai bảo vệ đã tới. Đôi nam nữ nhíu mày, bị mời giờ, Trương Tục chuẩn bị trở về. Sau khi lên xe, Lộ Diêu Diêu nói “Cô gái ban nãy chắc là mắc chứng quáng gà.”Trương Tục nói tiếp “Mặc kệ cô ta bị bệnh gì, phá hủy bích hoạ thì không thể tha thứ được.”Lộ Diêu Diêu biết tấm lòng yêu thương cuồng nhiệt của Trương Tục với bích hoạ. Cô dựa vào lưng ghế, nói “Đi thôi, trở về, mới đi có tí thôi mà em đã thấy mệt rồi.”“Anh thấy em hơi mệt đấy, em chỉ có một mình thì nên chăm sóc bản thân tốt.” Trương Tục nói. Dừng một chút, lại nói “À nhầm, em bây giờ không phải chỉ có một mình.”“Hai người bên nhau, có đôi khi càng mệt hơn. Sau này yêu đi rồi anh sẽ biết.” Lộ Diêu Diêu híp mắt mỉm Tục đoán được là chuyện gì, liếc cô một cái, câm nín không trả lời được. Sau một lúc lâu mới hỏi “Anh ta đối với em có tốt không?”“Cũng được.”Trương Tục lập tức đoán ra “Em rất yêu anh ta, nhưng anh ta không đủ yêu em.”Lộ Diêu Diêu nói “Đúng vậy.”Trương Tục liền nhíu Diêu Diêu cười nói “Nhưng em sẽ khiến cho anh ấy yêu em đến tận xương tận tủy.”“Tận xương tận tủy?” Trương Tục cười khúc khích, “Sao em lại so sánh lạ thế?”Lộ Diêu Diêu cười “Nghĩa là yêu đến khắc cốt ghi tâm, yêu đến chết.”Trương Tục gật đầu.“Trương Tục, em ngủ một chút, bao giờ đến nơi thì gọi em. À, đúng rồi, đến chỗ tòa nhà của đội cứu viện thì hẵng gọi em.” Lộ Diêu Diêu nhắm mắt lại.*“Diêu Diêu, đến rồi.” Xe chạy đến chỗ tòa nhà của đội cứu viện, Trương Tục dừng xe, kêu Lộ Diêu Diêu Diêu lập tức mở mắt ra, nhìn ra ngoài cửa sổ xe, lại nhìn Trương Tục, cười hì hì nói “Em xuống chỗ này nha.”Nói xong liền kéo cửa ra xuống xe, hạnh phúc chạy Tục nhìn theo bóng dáng của cô, rồi lái xe rời mà Dương Cảnh Thừa lại không ở đây, có điều cửa phòng lại không khóa. Triệu Tín nói cho cô biết hôm nay Dương Cảnh Thừa đi tiễn Lý Chí Long. Cô kinh ngạc “Tiễn Lý Chí Long?”Triệu Tín gật đầu, “Hôm nay đội trưởng Lý rời khỏi sa mạc. Tiết Huệ cũng rời đi cùng.”Vậy là hai người đó đều cuộc bọn họ cũng đi phòng Cảnh Thừa không khóa, Lộ Diêu Diêu đẩy cửa đi vào, ngồi trên ghế chờ anh Diêu Diêu ngồi được hồi lâu thì đôi mắt cũng dần lim dim, cô đứng dậy leo lên giường của Dương Cảnh Thừa nằm Dương Cảnh Thừa trở về, nhìn thấy người đang nằm trên giường, chậm rãi bước đến.“Em đến đây từ bao giờ thế?” Dương Cảnh Thừa khẽ cười. Lúc anh trở về, các đội viên đều ở đây, nhưng không một ai nói với anh rằng cô cũng ở Diêu Diêu vừa tỉnh ngủ, mở to mắt. Đôi tay lập tức quàng vào cổ anh “Cục cưng, anh đã trở lại?”“Em ngủ bao lâu rồi?”“Em cũng không biết nữa. Trời tối rồi à?”“Ừm.”“Vậy chẳng phải đêm nay em chỉ có thể ngủ ở đây thôi sao?”“Nhiều người như vậy, em không thấy xấu hổ à?”Lộ Diêu Diêu không cho là đúng, “Có gì đâu mà xấu hổ? Đóng cửa lại thì chẳng ai biết đâu.”Dương Cảnh Thừa nhìn cô“ Em dậy đi, anh tắm cái đã rồi mình cùng nhau ra ngoài tìm gì đó để ăn.”“Ừa, anh đi đi. Chờ anh tắm xong em sẽ dậy.”Dương Cảnh Thừa lười quản cô, ôm quần áo vào phòng vừa đi, Lộ Diêu Diêu lại nghe được giọng của Triệu Tín “Đội trưởng Dương, bọn em ra ngoài ăn gì đó, có cần chờ hai người không?”Dương Cảnh Thừa nói “Khỏi cần chờ.”“Vậy bọn em đi trước.”Lộ Diêu Diêu nghe được tiếng bọn Triệu Tín xuống lầu. Cô lăn vài vòng, bỗng nhiên bật dậy, bước xuống mở cửa nhìn xuống dưới lầu, Triệu Tín, Lục Bạch, Giang Tây, Hạo Nhiên, Đại Binh bọn họ đều đi hết rồi. Khóe môi cô cong lên, đi về phía phòng tắm. Vừa tới trước cửa phòng tắm thì nghe được tiếng nước chảy. Cô theo tiếng nước đi tới cạnh phòng, hắng giọng một tiếng, sau đó gõ Cảnh Thừa mở cửa kéo cô vào, “Em tới làm gì?”Ánh mắt cô đảo qua đảo lại trên người anh, cười đầy gian manh “Em chỉ muốn đến nói cho anh biết là mọi người đều đi hết cả rồi.” Trương Tinh Tinh ngáp hai cái, thấy người tới là Lộ Diêu Diêu, giật mình không thôi.“Vương Yến ở đâu?”Không đợi Trương Tinh Tinh mở miệng, Lộ Diêu Diêu đã đi thẳng vào vấn Tinh Tinh vốn đang giật mình bỗng trở nên kinh hoảng.“Vương Yến ở đâu?” Lộ Diêu Diêu lặp lại một lần nữa.“Cô muốn tìm Yến Yến à? Cô tìm cô ấy có chuyện gì không? Cô ấy không ở khách sạn à?” Vẻ mặt của Trương Tinh Tinh rất nhanh đã khôi phục bình Diêu Diêu nhìn kỹ cô ta, “Cô ấy không ở khách sạn.”“Vậy tôi cũng không biết. Hôm nay tôu vẫn luôn ở bệnh viện, không biết cô ấy không ở khách sạn.”“Vậy tối hôm qua thì sao? Đêm qua thì sao? Hai ngày trước cô ở khách sạn, vậy Vương Yến có cùng cô không?”“Mấy ngày trước Yến Yến ở chung phòng với bạn trai cô ấy. Nên buổi tối không ở cùng phòng với tôi.”“Vậy nên?”Trương Tinh Tinh nói “Vậy nên hai ngày đó tôi không ở cùng cô ấy.”“Cô nói hai ngày trước Vương Yến ở cùng bạn trai cô ấy? Mà bạn trai của Vương Yến chính là người đang nằm trên giường bệnh trong này phải không? Ngay cả cô cũng ở đây để chăm sóc cho anh ta.”Mặt Trương Tinh Tinh lập tức đỏ lên. Cô ta nhanh chóng cúi thấp đầu, sau một lúc lâu, ngẩng đầu nhìn Lộ Diêu Diêu, “Bà chủ Lộ, đã trễ thế này cô còn tới tìm tôi là gì? Tôi đã nói tôi không biết cô ấy ở đâu, cũng không ở cùng cô ấy, cô tới chỗ khác tìm đi.”“Đừng nói dối tôi, rõ ràng cô biết Vương Yến đang ở đâu. Bạn trai của Vương Yến là Ngụy Dương. Hôm trước Ngụy Dương lái xe đi xuyên sa mạc, xe bị lật, sau đó gọi điện cho đội cứu hộ cầu cứu. Bởi vì tín hiệu quá yếu, không định vị được anh ta ở chỗ nào, đội cứu viện mất cả tối mới tìm được anh ta. Sau đó đội trưởng Dương liền đưa anh ta vào bệnh viện. Từ ngày đó trở đi, anh ta vẫn không về khách sạn.”“Đương nhiên là trừ hồi tối, đó là do anh ta đi với cô, ra đây xem cô múa. Sau đó cô đưa anh ta về bệnh viện, ở đây chăm sóc cho anh ta.”“Cho nên, bắt đầu từ hôm trước, Vương Yến đã không ở cạnh Ngụy Dương rồi. Cô với Vương Yến là bạn thân, nếu Ngụy Dương không ở đây, chắc chắn cô và cô ấy sẽ kè kè đi với nhau. Bởi vì trước khi Ngụy Dương tới sa mạc, hai cô lúc nào cũng như hình với bóng. Nếu hai người không ở cùng nhau, chắc chắn là có lý do. Mà buổi tối hôm trước lúc tôi ở trên sa mạc, cô cũng có ở đó. Tôi hỏi cô bạn cô đâu, vô trả lời cô ấy ở khách sạn. Lúc ấy ánh mắt cô rất hoảng loạn, rõ ràng là đang nói dối. Nói cách khác, Vương Yến không có ở khách sạn, mà cô cũng biết rõ cô ấy không ở khách sạn. Lúc ấy cô biết cô ấy đang ở đâu đúng không?”Trương Tinh Tinh lắc đầu, “Mấy ngày nay quả thật cô ấy không có ở bên cạnh tôi. Tôi không biết bà chủ Lộ có ý gì, cũng không biết cô ấy ở đâu. Bởi vì lúc ấy chúng tôi không ở cùng nhau nên tôi mới nghĩ cô ấy ở khách sạn. Có gì sai sao?”“Bởi vì lúc đó cô rất hoảng loạn, nét mặt không được tự nhiên. Đây là biểu hiện thấp nhất của việc nói dối. Cô đang nói dối.”“Tôi không nói dối, tin hay không tùy cô.” Trương Tinh Tinh muốn đóng cửa lại, “Tôi muốn nghỉ ngơi. Bà chủ Lộ đi tới chỗ khác tìm người đi.”Lộ Diêu Diêu lập tức duỗi tay chặn cửa lại, giọng lạnh lùng “Tôi đã nói rồi, tôi mặc kệ các cô làm gì, chỉ cần đừng gây phiền phức cho khách sạn của tôi là được. Mà bây giờ, chỉ sợ là có phiền phức lớn. Tôi cần biết Vương Yến đang ở đâu!”Trương Tinh Tinh không đóng cửa lại nữa, cau Diêu Diêu híp mắt, như suy nghĩ gì đó, nói “Chẳng lẽ cô giết cô ta rồi?”“Cô đang nói gì thế?” Trương Tinh Tinh lập tức kích Diêu Diêu nói “Bởi vì cô yêu thầm cô yêu thầm bạn trai của bản thân mình, nói cách khác, cô thích Ngụy Dương bạn trai của Vương Yến. Cô muốn có được Ngụy Dương. Nhưng nếu Vương Yến ở đây, cô sẽ không bao giờ có được. Vậy nên cô liền nổi lên sát tâm!”Trương Tinh Tinh nhìn khắp nơi, sau đó nhìn Lộ Diêu Diêu, thấp giọng nói “Đúng là nói hươu nói vượn! Sao tôi có thể giết người? hơn nữa còn là bạn tốt của mình chứ!”“Vậy cô thừa nhận cô yêu thầm bạn trai của bạn thân mình à?”“Cô…”“Chuyện này không cần cô thừa nhận. Bởi vì sự thật là thế. Cái lần của Vương Yến mang vị chưa tới khách sạn bị tôi gặp được, tôi có nói một câu anh ta có thể ngủ lại, nhưng phải đăng ký thân phận, lúc đó mặt hai cô đều đỏ. Hồi nãy lúc tôi nói cô chăm sóc cho bạn trai của bạn thân mình, mặt cô cũng đỏ lên. Chỉ dựa vào hai cái này đã đủ chứng minh cô thích một người không nên thích, cho nên cô chột dạ. Như vậy, buổi tối hôm trước cô ngồi trên sa mạc khóc là vì cái gì? Khóc vì kỳ thật cô không muốn Vương Yến xảy ra chuyện? Vậy cô nói cho tôi cô ta đang ở đâu. Cô ta đã mất tích hơn hai ngày rồi.”Trương Tinh Tinh nhất thời không nói gì.“Tất cả mọi thứ đều chứng minh chuyện Vương Yến mất tích có liên quan tới cô, cô là người có hiệu nghiệm lớn nhất. Nếu cô không nói, tôi đành phải báo nguy. Tôi sẽ nói mọi chuyện từ nãy tới giờ cho cảnh sát. Cảnh sát sẽ đi điều tra càng rõ hơn tôi!”Trương Tinh Tinh lui về phía sau một bước, nói không nên lời, vẻ mặt khoảng lại không Diêu Diêu híp híp mắt, “Vương Yến rốt cuộc đang ở đâu? Đã chết rồi hay chỉ mất tích thôi?”Lộ Diêu Diêu thấy cô không nói lời nào, xoay người đi.“Bà chủ Lộ!” Trương Tinh Tinh cuống quýt gọi côi Diêu Diêu xoay người, chờ cô ta mở miệng.“Tôi không biết.” Trương Tinh Tinh lắc đầu, “Tôi không biết cô bây giờ cô ấy đang ở đâu, như thế nào rồi. Tại sao cô ấy mất tích Tôi cũng không biết. Tôi cũng chưa từng nghĩ tới việc hại cô ấy, cô ấy là bạn thân nhất của tôi.”“Nhưng mà?”“Nhưng mà… Nhưng mà tôi đã làm một việc…” Trương Tinh Tinh lộ ra vẻ hối hận.“Chuyện gì?”Trương Tinh Tinh nhớ lại “Hôm trước cô ấy có đi tìm Ngụy Dương, ai ngờ anh ấy lại lái xe vào sa mạc. Cô ấy rất tức giận, nói Ngụy Dương là người không biết quan tâm. Tôi vẫn luôn ở bên cạnh an ủi cô ấy. Tới buổi tối, cô ấy hết giận, nói muốn đi tìm Ngụy Dương, kéo tôi đi chung với cô ấy ngồi ngoài rìa sa mạc để chờ. Sau đó cô ấy đợi không được bao lâu thì nói muốn mướn xe đi vào sa mạc để có thể nhanh chóng gặp Ngụy Dương, làm anh kinh ngạc. Nhưng chúng tôi không có nhiều tiền nên cô muốn đi bộ thẳng vào sa mạc luôn. Vì vào buổi tối nên sa mạc không nóng, gió cát mùa hè cũng không lớn, không nguy hiểm. Cô ấy năn nỉ dữ quá nên tôi cũng đồng ý. Hai người chúng tôi cầm điện thoại chiếu đèn đi vào. Sau đó…”Lộ Diêu Diêu không nói gì, chờ cô ta tiếp tục Tinh Tinh lại nói “Sau đó đi mệt, cô ấy nói muốn nghỉ ngơi. Tôi kêu cô ấy ngồi dưới đất nghỉ ngơi chờ tôi đi một vòng thử xem. Nhưng tôi đi một hồi thì không trở lại, vòng đường khác đi về. Để cô ấy một mình ở đó. Ai ngờ cuối cùng cô ấy không trở về…”Lộ Diêu Diêu lập tức nói tiếp “Đi vào sa mạc chuyện nguy hiểm nhất là thiếu nước, lạc đường. Ban ngày còn dễ lạc đường, huống chi là buổi tối? Hơn nữa, hình như cô ấy cảm ứng phương hướng không tốt đúng không? Cô cũng biết điểm này.”Trương Tinh Tinh cắn môi, không phủ nhận. “Tôi chỉ là khó chịu, cô ấy tùy hứng như vậy nhưng vẫn có người thích. Tôi chỉ muốn cho cô nếm thử chút đau khổ, không nghĩ tới cô ấy không trở về. Tôi không muốn cô ấy xảy ra chuyện, cũng có đi tìm, nhưng không tìm được. Sau đó cô ấy vẫn không trở về, tôi cũng không dám nói cho người khác. Bà chủ Lộ, cô ấy sẽ không sao chứ?”“Cô hỏi tôi, sao tôi biết được?” Giọng Lộ Diêu Diêu lạnh như băng, “Cô để cô ấy lại ở đâu?”“Kỳ thật cũng không xa, chỉ cách chỗ hôm đó của người đi vào sa mạc khoảng hai km.”“Tinh Tinh…”Ngụy Dương không biết khi nào đã rời giường, đứng sau lưng Trương Tinh Tinh Tinh quay đầu lại, không biết nên nhìn Ngụy Dương thế nào.“Cô còn không nhanh chóng đi tìm người!” Lộ Diêu Diêu trầm giọng nhắc nhở Trương Tinh Tinh Tinh vẻ mặt không tha, nhưng cũng không biết nên đối mặt với Ngụy Dương như thế nào, xoay người ra khỏi phòng Diêu Diêu cũng xoay bóng dáng chạy nhanh trên hành lang bệnh vừa chạy ra khỏi cửa lớn của bệnh viện, di động của Lộ Diêu Diêu dồn dập mà vang lên. Cô tiếp điện thoại, giọng của Lục Tiểu Hổ vội vàng truyền đến.“Người nhà của Vương Yến gọi điện thoại tới, hỏi chúng ta tìm được người chưa.”“Chưa.” Lộ Diêu Diêu cúp điện thoại, nhớ lại số điện thoại của đội cứu hộ, lập tức gọi qua.“Tôi tìm đội trưởng Dương.”“Xin chào, đây là đội cứu viện, chúng tôi có thể hỗ trợ gì cho bạn?”Giọng của một người đàn ông truyền đến từ điện thoại.“Nói với đội trưởng Dương, có người mất tích trong sa mạc, vị trí cách cửa đông sa mạc khoảng 2 km.”Chỗ của buổi tối hôm đó là cửa đông vào sa mạc.*Người trong đội cứu viện đều đang ngủ, Dương Cảnh Thừa cũng không ngoại lệ. Nghe thấy tiếng chuông báo nguy vang lên, Dương Cảnh Thừa lập tức mở mắt, ngồi bật dậy, duỗi tay Cầm quần áo trên giá xuống mặc lên đội viên khác cũng chỉ cần hai phút là chuẩn bị ổn thoả.“Là cái tín hiệu cầu cứu của một người phụ nữ. Nói rõ là cần tìm anh. Số di động là 13*****.” đội viên tiếp điện thoại ngồi trên xe nói với Dương Cảnh nữ? Còn nói rõ là tìm anh?Dương Cảnh Thừa ghi nhớ lời này trong đầu, khởi động xe.“Ai, đội trưởng Dương, tờ giấy này vứt luôn sao?”“Không cần.”Nói xong, xe của Dương Cảnh Thừa đã lái ra ngoài. Triệu Tín, Lục Bạch, Hạo nhiên, Đại binh cũng theo sát phía sau.*Lộ Diêu Diêu chạy xe máy vào sa mạc, sau lưng chở theo Trương Tinh vừa vào sa mạc một hồi, Lộ Diêu Diêu đã nhìn thấy mấy chiếc xe của đội cứu viện, chiếc nào cũng mở đèn sáng Cảnh Thừa nói với Triệu Tín “Gọi cho dãy số này. 136***”Mới vừa nói xong, liền nghe thấy tiếng xe máy vang Diêu Diêu dừng xe kế bên xe của đội cứu viện, xuống xe, Trương Tinh Tinh cũng xuống theo.“Đội trưởng Dương.” Lộ Diêu Diêu vừa nhìn qua đã thấy Dương Cảnh Thừa đứng trong đám Cảnh Thừa nhìn người đang chậm rãi đi về phía anh, không nghĩ tới người xin giúp đỡ lại là giả có lời muốn nói Đội trưởng Dương không cẩn thận có được số điện thoại của Diêu Diêu, còn nhớ rất kỹ. Dương Cảnh Thừa thấy cô cười, nghiêm túc nhắc nhở “Trong đội lúc nào cũng có người cả, ví dụ như nhân viên trực điện thoại.”Vòi sen vẫn còn mở, tóc và quần áo của Lộ Diêu Diêu ướt hơn phân nửa. Cô không hề để ý, đôi mắt vẫn tiếp tục nhìn qua nhìn lại trên người anh “À, cục cưng, nhân viên trực điện thoại không phải vẫn luôn ngồi ở chỗ trực à?”Nhân viên trực điện thoại lúc nào cũng phải làm việc. Dương Cảnh Thừa câm nín. Lộ Diêu Diêu tiến về phía một bước, ôm eo anh “Anh chỉnh vòi nước à? Có hơi lạnh á.”Dương Cảnh Thừa cúi đầu, thấy đôi mắt cô ngọt ngào quyến rũ, lông mi bị nước thấm ướt, môi đỏ câu dẫn, quần áo vì ướt nên dán sát lên người cô, lộ ra đường cong trên cơ thể, xinh đẹp, mê hoặc lòng người. Ánh mắt anh dao động trên người cô, khí huyết trong cơ thể dâng lên, không nghĩ nhiều, anh duỗi tay vòng ra sau cô, bàn tay to ấn ở lên lưng cô, làm thân thể nhỏ nhắn kia càng dán sát người anh hơn. Dương Cảnh Thừa cúi đầu hôn lên đôi môi ấy, tay còn lại thì bóp lấy mông cô, rất nhanh lại giờ đến trước ngực cô. Xoa nhẹ vài cái, cởi quần áo đã bị ướt đẫm của cô ra, rồi bế xốc cô từ vòi sen chảy dọc trên hai cơ thể đang quấn quýt triền miên, có những giọt nước thì đánh thẳng vào sàn nhà. Tiếng nước ồn ào lấp mất âm thanh của hai người họ, chỉ còn loáng thoáng nghe được âm thanh khiến người khác đỏ mắt khi hai người va chạm vào nhau, vọng lại còn có tiếng ngâm khẽ của bọn họ.“Anh yêu, gọi em là cục cưng đi.” Cô mở to đôi mắt mê ly, yêu cầu Cảnh Thừa ấn sát cô lên vách tường men sứ màu trắng, dùng sức động.“Anh yêu…” Cô mị mắt nén xưng hô như vậy bình thường anh sẽ không nói nên lời, nhưng giờ phút này thấy cô như vậy, anh bỗng nhiên cúi đầu ở sát bên tai cô gọi một Diêu Diêu vui vẻ cười rộ khi kết thúc, Lộ Diêu Diêu mới nhíu mày “Không có quần áo để mặc.”Dương Cảnh Thừa liếc nhẹ cô một cái “Bây giờ em mới lo chuyện này à?”“Ai da, không phải tại anh không nhịn được à? Mau nghĩ cách cho em.”Dương Cảnh Thừa buộc khăn tắm quanh người mình, dặn cô chờ ở đây, anh về phòng lấy quần áo của Diêu Diêu khóa kỹ cửa, ở trong không gian nhỏ bé chờ Dương Cảnh Thừa cầm quần áo tới. Rất nhanh, cô nghe được tiếng đập cửa, nhưng không lập tức mở cửa.“Là anh.”Âm thanh trầm thấp quen thuộc truyền đến, Lộ Diêu Diêu lập tức mở cửa, cầm quần áo đi Cảnh Thừa đứng ngoài cửa chờ. Một lát sau, cửa bị mở ra, một người phụ nữ nhào tới ôm cổ anh, còn trèo hẳn trên người anh.“Anh yêu, ôm em về phòng đi.”Bên ngoài không có người, đèn đường tỏa ra ánh sáng mờ nhạt, Dương Cảnh Thừa ôm ngang cô lên, trở về phòng.“Bây giờ em xấu như vậy, không ra ngoài ăn cơm được, làm sao bây giờ?” Cô cúi đầu nhìn thoáng qua quần áo trên Cảnh Thừa cúi đầu nhìn cô, quần áo nhìn không hợp với cô tí nào, nhưng vẫn là khuôn mặt xinh đẹp kia, cặp mắt câu người kia.“Còn có thể làm gì bây giờ? Tranh thủ bây giờ không có ai, anh đưa em về. Gọi cơm ngoài.”“Ừa…”Dương Cảnh Thừa hừ cười một tiếng “Trong đầu bớt nghĩ những chuyện lung tung.”Lộ Diêu Diêu trừng mắt nhìn hắn liếc mắt một cái.*Dương Cảnh Thừa lái xe chạy về phía nhà của cô.“Nghe nói hai người kia đi rồi à.” Lộ Diêu Diêu Cảnh Thừa biết hai người cô nói tới là Lý Chí Long và Tiết Huệ. Anh “Ừ” một được đáp án khẳng định, Lộ Diêu Diêu không nói thêm gì nữa. Dương Cảnh Thừa biết cô không thích đội trưởng Lý, nên cũng không nói thêm.*Hôm sau, lúc Dương Cảnh Thừa đang đào cát thì nhận được điện thoại của Tiết Huệ, báo rằng bọn họ về đến nhà rồi, tinh thần của Lý Chí Long rất tốt, còn nói sang năm sẽ đến sa mạc lần nữa. Dương Cảnh Thừa cảm ơn cô ta, rồi đợi cô ấy chuyển máy cho Lý Chí Long, dặn dò một hồi rồi mới cúp điện Diêu Diêu ngồi xổm bên cạnh Dương Cảnh Thừa, thấy anh cúp điện thoại mới bắt đầu nói.“Cảnh Thừa, còn bao lâu nữa mới kéo xe lên được?”“Em có việc gấp?” Dương Cảnh Thừa ngẩng đầu nhìn cô.“Ngồi ở đây chán quá đi, A Tục cũng chờ nãy giờ.”Chủ của chiếc xe bị rơi vào hố cát cũng lại đây hỏi Dương Cảnh Thừa.“Hai phút nữa.” Dương Cảnh Thừa không ngẩng đầu, tiếp tục đào cát.“Nhanh vậy à?” Lộ Diêu Diêu cười nói.“Không phải em đang mất kiên nhẫn sao?” Dương Cảnh Thừa cầm mấy xẻng xúc Diêu Diêu cười mà không nói. Dương Cảnh Thừa nhìn cô một cái, “Ngồi xa một chút, coi chừng cát bay vào mắt.”Lộ Diêu Diêu đứng lên, đi đến trước mặt con lạc đà của mình, nhảy lên, ngồi trên người lạc đà chờ Cảnh Thừa nhanh chóng kéo được xe bị lún vào hố cát ra. Anh đưa xẻng lại cho chủ xe, chủ xe vô cùng cảm kích. Dương Cảnh Thừa nói câu “Lần sau lái xe cẩn thận một chút” rồi đi về phía Lộ Diêu đang ngồi trên người lạc đà duỗi tay về phía Dương Cảnh Thừa, anh đẩy tay cô ra, tự mình nhảy lên người lạc đà, ngồi phía sau cô. Hai tay anh vòng qua người cô, nắm lấy dây cương. Lộ Diêu Diêu nói “Ra ngoài hẹn hò cũng gặp phải chuyện này, lần sau chúng ta không đi sa mạc nữa.”Dương Cảnh Thừa cười nói “Mấy chuyện thế này rất khó tránh khỏi. Ngày mai anh sẽ đem thỏ đến cho em.”“Thật ư?” Lộ Diêu Diêu vui mừng quay đầu nhìn Cảnh Thừa gật đầu “Ừm.”“Quá đã!”Hôm sau, Lộ Diêu Diêu đang ở khách sạn, Lục Bạch tới đưa một con thỏ trắng lớn còn sống sờ sờ. Cô nhíu mày nhìn con thỏ trắng lớn trong tay Lục Bạch “Sống à?”Lục Bạch đành bày ra vẻ mặt đương nhiên, “Đội trưởng Dương nói phải tìm một con tươi sống, con thỏ còn sống thế này, quả thật là rất tươi.”Lộ Diêu Diêu nhận lấy cái lồng sắt đang nhốt con thỏ, “Đội trưởng Dương của các cậu đâu?”“Đang ở trong đội.”“Biết rồi, cậu về đi. Cảm ơn cậu.”Lục Bạch xoay người rời Cương đi lên “ Bà chủ, chị muốn đút nó ăn à? Nhưng làm gì có cỏ để đút?”“Tôi muốn đút nó vào bụng tôi.”La Cương bừng tỉnh đại ngộ “Con thỏ này thật là đáng thương.”Lộ Diêu Diêu liếc cậu ta một cái, cầm con thỏ đi lên lầu, vừa đi vừa gọi điện thoại cho Dương Cảnh Thừa, “ Em không biết làm đồ sống, thỏ sống thì càng không biết. Sao anh lại đưa thỏ sống tới? Anh biết nấu à?”“Không biết.”Lộ Diêu Diêu nhíu Cảnh Thừa cười nói “Tối nay đưa tới chỗ ông chủ bán thịt nướng đi, nhớ ông chủ ở đó nướng hộ.”*Buổi tối, các du khách vây quanh lửa trại ăn thịt nướng, Lộ Diêu Diêu và Dương Cảnh Thừa đứng trước quán thịt nướng chờ thịt thỏ. Bọn họ đợi một hồi lâu, con thỏ mới nướng xong. Dương Cảnh Thừa cầm thỏ nướng cùng cô đi tới chỗ xa du khách ngồi xuống, nhưng vẫn thấy được lều trại.“Ăn đi này, mèo con tham ăn.” Dương Cảnh Thừa xé một miếng thịt thỏ rồi đưa cho Lộ Diêu Diêu Diêu nhận lấy cắn một miếng, hạnh phúc cảm thán “Đúng là mỹ vị nhân gian.”Dương Cảnh Thừa không cho là đúng, xé một miếng ném vào trong miệng. Điện thoại anh bỗng nhiên vang lên tiếng chuông. “Diêu Diêu, lấy điện thoại ra giúp anh.” Hai tay của anh đều dính thịt thỏ, không lấy được.“Gọi cục cưng.” Lộ Diêu Diêu ngồi im không động Cảnh Thừa liếc nhìn cô một cái “Nhanh lên, có thể là điện thoại của đội cứu viện.”“Gọi em là tình yêu đi cục cưng.”Dương Cảnh Thừa liếc xéo cô, “Lộ…”Sắc mặt cô trầm xuống. Dương Cảnh Thừa cong môi, tự mình duỗi tay cầm di động. Ngón tay anh quẹt một cái, nghe điện thoại, còn mở Diêu Diêu bất mãn trừng anh. Di động lại truyền tới tiếng khóc thút thít.“Đội trưởng Dương… Đội trưởng Dương… Cậu qua đời…”Là giọng của Tiết mặt bất mãn của Lộ Diêu Diêu lập tức biến mất, nhíu mày nhìn Dương Cảnh Thừa. Dương Cảnh Thừa giật mình, một hồi lâu mới hoàn hồn lại. Trong điện thoại vẫn còn truyền ra tiếng khóc của Tiết Huệ. Giọng Dương Cảnh Thừa khàn khàn “Nén bi thương.”Sau khi cúp điện thoại, Dương Cảnh Thừa cúi đầu im lặng tiếp tục xé thịt thỏ, sau khi xé xong thì đưa cho Lộ Diêu Diêu. Cô cũng không nói chuyện, cô biết anh rất kính trọng Lý Chí Long, rất cảm kích ân tình của Lý Chí Long dành cho anh, giống như anh nói, những chuyện mà Lý Chí Long làm vì Tiết Huệ trong mắt anh đều không đáng nhắc xa, mọi người vây quanh lửa trại vui vẻ cười nhảy. Mà mãi cho đến khi ăn hết cả con thỏ, Lộ Diêu Diêu và Dương Cảnh Thừa cũng chưa nói lời nào. Lộ Diêu Diêu lau tay, đứng dậy, cúi đầu nhìn anh “Anh ngồi ở đây nghỉ ngơi cho tốt đi.”Dương Cảnh Thừa lại đứng dậy, bỗng nhiên nắm lấy tay cô, nói “Đi thôi. Chúng ta đi bộ một lát.”Lộ Diêu Diêu gật đầu “Được.”“Đội trưởng Lý đã cứu anh, em vẫn nên cảm ơn bác ấy.” Đi được một lúc, Lộ Diêu Diêu thở dài.“Đã không còn quan trọng nữa rồi.” Dương Cảnh Thừa nói “Bác ấy sẽ không để trong lòng đâu.”Lộ Diêu Diêu gật đầu “ Vậy bây giờ anh muốn đến chỗ bác ấy sao?”“Ừm. Anh về đội báo cáo một tiếng rồi đi.”Cô không khỏi ngạc nhiên khi thấy anh đưa ra quyết định đi nhanh đến thế.“Anh sẽ về sớm thôi.”“Được.”Gió lên, Dương Cảnh Thừa cởi áo khoác ra rồi phủ lên người thêm một lát, Dương Cảnh Thừa mới nói “Anh đi đây.”“Anh cứ đi đi.” Lộ Diêu Diêu dừng chân lại “Đi sớm về sớm.”Dương Cảnh Thừa gật đầu. Lộ Diêu Diêu duỗi tay ôm lấy eo anh, ngẩng đầu nhìn anh “Để trái tim anh lại.”Dương Cảnh Thừa phì cười rồi cúi đầu hôn cô.*Lộ Diêu Diêu xoay người nhìn bóng dáng của Dương Cảnh Thừa dần dần khuất xa, cho đến khi không thấy nữa mới thu hồi ánh mắt.“Đúng là một đôi uyên ương khó chia cắt.”Lộ Diêu Diêu xoay người, nhướng mày.“Anh ta đi đâu vậy?”“Không liên quan tới anh.”“Anh ta có còn về đây không đó?”“Không liên quan tới anh.”“Nghĩa là có khả năng không trở lại à? Tôi nói mà, khi không tự nhiên anh ta lại đi cứu cái người đội trưởng đội cứu viện gì gì đó. Cái người mà không thuộc về nơi đây thì sớm muộn cũng sẽ rời đi thôi.”“Tề An Thành, anh đã đi làm xét nghiệm ADN chưa?” Lộ Diêu Diêu lười nói chuyện vô nghĩa với anh ta, chỉ tập trung hỏi chuyện cô quan tâm An Thành nói “Tôi không làm.”“Tại sao? Tự anh bảo muốn đi mà? Bây giờ thì sao? Không dám à?”“Thằng nhóc kia lại không phải con của cô, cô nhiệt tình như vậy làm gì?”Nếu là con trai của cô, thì cô còn kêu anh ta đi làm ADN làm gì? Tên này dám lừa cô chắc? Lộ Diêu Diêu đá thật mạnh xuống đất, cát bay lên, bay thẳng vào mắt Tề An Thành. Cô hừ một tiếng “Tôi thấy anh đang chột dạ nên mới muốn lật lọng!”Tề An Thành vừa dụi mắt vừa nói “Cô nói sao cũng được, dù sao trước giờ cô không tin tôi, thêm một chuyện cũng không đáng là bao.”Lộ Diêu Diêu híp mắt, duỗi tay túm lấy nắm tóc Tề An Thành, giật thật mạnh xong lập tức bỏ An Thành dùng tay liên tục dụi mắt vài lần, sau đó cất bước đuổi theo.

đội trưởng cùng nhau nói chuyện yêu đương đi