🥍 Truyện Hôn Nhân Đã Qua

Nhưng anh đã chấp nhận là quân nổi loạn chỉ vì một người mình yêu. Nữ chính là một tiểu thư có cuộc sống hạnh phúc, vui vẻ từ khi lọt lòng. Tuy nhiên, khi trưởng thành cô lại bị gia đình ép gả cho một một đàn ông. Hôn nhân của cô không hạnh phúc và tan vỡ. Khi gặp được nam chính, cuộc đời cô bước sang trang mới. 7. Ông xã là bộ đội đặc chủng Bạn đang đọc truyện Bẫy Hôn Nhân, Vợ Trước Ôm Con Chạy full - Chương 2607 của tác giả Dou Zi. Bốn chín chưa qua, năm ba đã tới [5] /3681. Trước Tiếp . Màu nền Font chữ. Size Chữ. Chiều cao dòng. Phong Phong và Kiều Nhã Nguyễn bước ra, lễ phục dùng cho đám cưới được Những tưởng mối quan hệ vợ chồng sẽ trở nên tốt đẹp hơn nhưng Nhàn Phi vẫn bình lặng sống cô độc qua ngày trong cung cấm. Nhàn Phi tuy không có sự ân sủng của Càn Long Đế nhưng bà vẫn làm tròn bổn phận của một người vợ và một người con, cung kính với Hoàng hậu, hiếu thảo với Thái hậu. Chương 187. 05/10/2021. Hot Hôn nhân tái sinh: lục thiếu cưng chiều cô vợ bác sĩ bí ẩn tận trời. Nhất Cố Tương Nghi. Chương 115. 12/12/2020. Hot Cô Vợ Nhặt Của Chu Tổng. Tuyết Linh. Chương 76-78. Thể loại Tất cả Huyễn huyễn Đô thị Võ hiệp/tiên hiệp Lịch sử/quân sự Đồng nhân Linh d ta cưỡng hôn nữ chính 171 . faloo Đã xuất bản. Hiểu lầm, ta thật không có cùng sư tôn tú ân ái 179 Đọc Truyện Online, Đọc Truyện Miễn Phí, Đọc Truyện Vip Faloo, Đọc Hôn Nhân Đã Qua Chương 38 Hân Hân Hướng Vinh 13/06/2013 Trước Sau Thời Tiêu vốn định hạ quyết tâm sẽ sống yên ổn với Diệp Trì. Mặc dù trong lòng vẫn chưa hết ám ảnh chuyện quá khứ nhưng cô vẫn quyết định như vậy. Các thành viên đều nghiêm túc tìm kiếm bạn đời để tiến tới hôn nhân nên bạn sẽ không mất thời gian cho các cuộc trò truyện vô bổ. 4. KIỂM SOÁT CHẶT CHẼ Hải Phòng, 20/10/2018. Cặp đôi quyết định tiến tới hôn nhân sau 4 tháng làm quen qua Hẹn Hò Tối Nay. Và còn Bạn đang đọc truyện Hôn Ước Của tác giả Mạn Mạn Hà Kỳ Đa thuộc thể loại Đam Mỹ Sủng truyện đang được nhiều người quan tâm. Vạn Nhân Mê Không Dễ Làm. Tiểu Nãi Đại Qua. Đọc truyện tranh Cuộc Sống Hôn Nhân Là Tuyệt Vời Nhất [Tới Chap 1.5] Tiếng Việt thể loại Manga bản dịch Full mới nhất, ảnh đẹp chất lượng cao, cập nhật Chap mới sớm nhất, nhanh nhất, liên tục mỗi ngày tại Manhua24h.com KrY6M. Mặc dù đang nằm trên chiếc giường theo phong cách châu u cực kì xa hoa này, lại còn lăn qua lăn lại mấy tháng nay rồi mà Thời Tiêu thỉnh thoảng vẫn không dám tin vào cảm giác chân thực rèm cửa khẽ rũ xuống, ánh mặt trời chiều thu nhẹ nhàng hắt qua rèm vào trong nhà, khiến cho tất cả những đồ vật đắt tiền đều được phủ một lớp ánh sáng mê hoặc, đẹp và mơ hồ tựa như đang trong cõi bức ảnh rất to treo trên tường đối diện là hình ảnh một nam một nữ, ăn mặc hết sức “ra dáng”, khóe môi khẽ mỉm cười. Người đàn ông thì lịch lãm, tuấn tú, người phụ nữ thì dịu dàng, thuần khiết, trông vô cùng xứng lứa vừa đôi tạo cho không gian càng thêm lãng Tiêu uể oải dựa vào cái gối sau lưng, chu môi, cảm giác toàn thân đau nhức, bỗng trừng mắt với người đàn ông trong bức ảnh đối diện, thầm nhủ Đúng là đồ cầm thú, cầm thú! Thế là mình đã lấy một kẻ cầm thú được cả tháng trời rồi, hơn nữa ngày nào cũng bị tên cầm thú ấy ức hiếp từ trong ra ngoài đến N dĩ gọi là “cầm thú” chính là bởi vì anh ta chưa bao giờ để mắt đến Tiêu xoa xoa cơ thể đau nhức đến tê dại của mình, cứ như thể đó sắp không còn là cái lưng của mình nữa. Thời Tiêu chửi thầm vô số lần, tay chống vào cằm, mơ hồ nhớ lại diễn tiến của câu chuyện. Hình như chỉ hơn một tháng trước, bản thân mình vẫn còn là một cô gái nhà lành ngây thơ trong sáng, mặc dù mỗi lần nói về điểm này, đứa bạn nối khố là Quyên Tử thường xuyên nôn ọe không biết bao nhiêu lần.Quyên Tử “Xí! Bà con cô bác đừng tin vào cái mặt ngây thơ, đần độn của cô ta, đấy chẳng qua chỉ là cái vỏ bọc của một người đàn bà tầm thường, độc miệng. Ưm ưm… Tiêu Tử chết tiệt, cậu lấy cái gì bịt miệng tớ thế hả? Sao mà hôi thế này? “ Thời Tiêu cười hả hê “Tất của cậu đấy, tự sản xuất tự dùng, rất bảo vệ môi trường! A ha ha ha!”Quay lại chuyện chính, ngày cuối tuần của một tháng trước, ánh mặt trời bên ngoài rạng rỡ, tiếng chim líu lo trên cành, Thời Tiêu lại ngồi trong quán cà phê của một khách sạn năm sao phía đông thành phố, lắng nghe người đàn ông ngồi trước mặt thao thao bất tuyệt, thỉnh thoảng lại liếc mình bằng đôi mắt giống hệt như hai hạt Tiêu đã nghĩ muốn lấy cái gương nhỏ trong túi ra soi đến cả trăm lần, xem xem mặt mình có đột nhiên biến dạng hay không. Người ngoài trông vào chắc sẽ nghĩ cô có duyên với “đậu xanh”[1], nếu không tại sao khi đối diện với anh, anh lại nhìn cô một cách thân thiết như Tiêu nhiều lần muốn nhắm mắt cho qua, nhưng chẳng may ngay trên đầu cô là một chiếc đèn chùm pha lê, thứ ánh sáng chói lòa ấy thậm chí còn khiến cho những “hạt đậu” thanh xuân đẹp đẽ trên mặt anh ta càng thêm hiện Tiêu nghĩ trước khi đi có nên đến trước quầy phục vụ, đưa ra một ý kiến mang tính xây dựng hay không, nhưng đó là có đôi khi, ánh đèn mờ ảo một chút, khoảng cách xa xa một chút mới khiến cho cô cảm nhận về cái đẹp được nảy tay của Thời Tiêu siết chặt lấy cái thìa bằng bạc, quấy đều cốc cà phê bằng sứ, lại còn phải thỉnh thoảng ậm ừ đáp lời “Ồ, thật à?”, “Thế sao”, đại loại mấy câu hết sức vô nghĩa như vậy, trong lòng liên tục thở dài Thật không biết dì hai, đồng nghiệp, chị gái và em gái hàng xóm “moi” đâu ra “cực phẩm” Tiêu nhìn người đàn ông ngồi đối diện, nhất thời hoài nghi không biết anh ta có phải là một “nhân yêu”[2] đã vượt biên từ Thái Lan sang đây hay không, bởi vì tướng mạo xấu xí nên đành phải chạy đến Trung Quốc kiếm miếng Tiêu cúi đầu nhìn đồng hồ trên cánh tay, đã chịu đựng anh ta đến cả tiếng đồng hồ, đã thế đối phương vẫn còn thao thao bất tuyệt, thời gian cứ như thế kéo dài đến vô Tiêu nhủ thầm, nếu như phát huy miệng lưỡi của mình, xử lý gã đàn ông này xong xuôi, về nhà liệu mẹ có xử lý cô không?Cân nhắc mất khoảng năm phút, cảm thấy cho dù có bị mẹ xử lý, cũng còn hơn là phải ngồi đây đàn ông ngồi đối diện vẫn không phát hiện ra sự bất thường của cô, có lẽ là cảm thấy mình đang thao thao bất tuyệt nên đành chấm dứt cuộc “diễn thuyết” dài đến năm trăm năm kia để bắt đầu nói đến những vấn đề chính. Thế là anh ta ngẩng đầu lên hỏi- Cô Thời này, lương của cô bây giờ là bao nhiêu tiền thưởng, đãi ngộ thế nào…?“Kieng”, chiếc thìa trên tay Thời Tiêu rơi xuống cốc cà phê. Cô cúi đầu giây lát rồi ngẩng đầu lên, thành thật trả lời- Tháng trước thiếu 9 hào thì đủ 1158 tệ, đấy là còn bao gồm cả tiền hỗ trợ công tác. Tháng này có lẽ càng ít hơn đấy!Nói thế là đủ tường tận rồi chứ hả?Anh ta im lặng hồi lâu rồi mới gượng gạo nói- Chẳng phải mọi người đều nói nhân viên công chức các cô lương cao lắm mà, sao chỉ có ngần ấy thôi?Thời Tiêu cười tinh quái- Người giới thiệu không nói với anh rằng tôi thực ra chỉ là một nhân viên quèn, lại chỉ là một nhân viên quản lý kế hoạch hóa gia đình, chẳng có màu mè gì, đương nhiên chẳng thể bì với người khác ta rõ ràng có vẻ bất mãn, nhưng đôi mắt to bằng con tép kia vẫn liếc cô vài cái, chắc là vì cảm thấy ngoại hình của Thời Tiêu cũng bắt mắt nên cúi đầu gật gù- Cho dù là vậy, chắc là cô Thời cũng không phản đối nguyên tắc công chứng tài sản trước hôn nhân chứ nhỉ?Thời Tiêu lắc đầu- Tôi tuyệt đối tán thành! Xí, tán thành cái con khỉ, châm ngôn sống của tôi là của anh là của tôi, của tôi vẫn là của tôi, đây mới là phong cách của phụ nữ hiện đại!.Hắn ta thở phào, nói bằng giọng ban ơn- Buffet ở khách sạn này cũng không tồi, lát nữa tôi mời, nhưng sau khi kết hôn, chúng ta nên cố gắng ăn ở nhà. Cô biết nấu cơm đúng không, nguyện vọng lớn nhất của tôi là lấy được một người vợ hiền lành, đảm đang, hết giờ làm về nhà là được ăn những bữa cơm đầm ấm, hợp khẩu vị, vân vân và vân vân…Hắn ta thản nhiên tưởng tượng ra viễn cảnh cuộc sống hôn nhân cùng hình ảnh một người vợ hiền lành, đảm đang, tam tòng tứ đức theo truyền thống Trung Quốc. Thời Tiêu lấy hết nhẫn nại của mình để chờ đợi anh ta kết thúc mớ ảo tưởng của mình rồi mới lên tiếng- Anh Vương này, giờ nói chuyện này e là có hơi sớm?Nhìn bộ dạng ngạc nhiên của anh ta, Thời Tiêu đột nhiên rướn người về phía trước, ghé sát, thì thầm- Thực ra tôi có vấn đề này rất băn khoăn, mong anh Vương rộng lượng chỉ giáo!Anh ta ngây người “Chuyện gì?”Mắt Thời Tiêu lấp lánh vẻ ranh mãnh, khuôn mặt nghiêm nghị nói- Tôi nghi ngờ không biết có phải anh từ Thái Lan di dân qua đây không, độ pH của anh rốt cuộc lớn hơn 7, bằng 7 hay nhỏ hơn 7? Ngoài ra tôi rất hiếu kỳ với mục phi giới tính trên chứng minh thư của anh!Thời Tiêu vừa nói xong đã loáng thoáng nghe thấy tiếng cười xung quanh, nhưng cô chẳng có thời gian đâu mà để ý, bởi vì bộ mặt của hắn ta lúc này trở nên vô cùng thú mặt nhăn nhó, méo xệch khiến cho những hạt “đậu xanh” trên mặt hắn ta cũng như đang giật giật, trông như thể đang đấu tranh dữ dội lắm. Hắn ta giơ tay lên chỉ vào mặt Thời Tiêu, nghẹn giọng hồi lâu nói không ra lời, đành đứng bật dậy định bỏ đi. Nào ngờ Thời Tiêu đã gọi anh ta lại- Anh Vương, nhớ trả tiền cà phê rồi hãy đi, tiền lương của tôi thấp lắm, không gánh nổi khoản tiêu pha đắt đỏ này. Ngoài ra tôi cũng xin cung cấp cho anh một thông tin, muốn tìm một cô vợ dịu dàng, tam tòng tứ đức, anh đến thời kỳ trước giải phóng cũng không có cơ hội đâu, chắc phải về cuối đời Thanh mới được!Mặt hắn tím tái vì tức, trừng mắt với Thời Tiêu, hắn ra quầy thanh toán rồi đi thẳng không buồn ngoảnh đầu viên phục vụ ái ngại cầm hóa đơn đi ra và nói- Thưa chị, anh kia chỉ thanh toán tiền một cốc cà phê!Thời Tiêu chửi thầm vô số lần tên khốn kiếp kia xót đứt ruột móc ví ra trả tiền, trong lòng thầm nhủ lần sau đi xem mắt phải nói trước với mẹ là hẹn ở quán KFC, ít nhất thì đồ ở đó rẻ hơn chỗ này đầu nhìn nửa cốc cà phê còn lại, thiết nghĩ không nên lãng phí tiền bạc nên cô liền ngửa cổ uống nhiên có một bóng đen tiến lại gần khiến cho Thời Tiêu giật nảy mình, chẳng lẽ ban nãy mình chưa đủ độc miệng, hoặc cũng có thể gã ta đã mất đi lý trí, định quay lại tẩn cho mình một siết chặt chiếc cốc, Thời Tiêu ngẩng đầu, không biết người đàn ông đứng đối diện đã xuất hiện từ lúc nào. Anh ta rất cao, đến nỗi che khuất ánh sáng, chói lòa từ cái đèn chùm trên đầu. Do góc độ nên phần lớn khuôn mặt anh ta chìm trong bóng tối, mặc dù vậy, một người đàn ông tuấn tú và phong độ như thế này đúng là cực kỳ hiếm có, ít nhất thì Thời Tiêu đã ngần này tuổi rồi nhưng lần đầu mới nhìn thấy có người như đàn ông đó tự nhiên ngồi xuống ghế đối diện như thể đã quen với Thời Tiêu từ tám trăm năm trước thì Thời Tiêu đã nhìn rõ hoàn toàn người đàn ông này, dùng từ “khôi ngô tuấn tú” cũng không thể miêu tả được hết vẻ đẹp của anh ta, ăn mặc rất lịch sự, áo sơ mi đen, chiếc áo vét màu xám bạc vắt trên cánh tay, trông rất hợp với đôi mắt đen láy và sáng long lanh của anh Trì cả đời chẳng bao giờ nghĩ mình sẽ chủ động bắt chuyện với một cô gái xa lạ. Chuyện này nếu để đám bạn bè anh em của anh biết được thì chẳng khác gì một quả bom lớn phát hôm nay anh lại không tự chủ được bản thân mà làm chuyện này. Vừa bàn xong chuyện làm ăn với khách hàng, dặn thư kí Trương đi tiếp khách, đang định rời đi thì nghe thấy cặp đôi này nói ra ngay từ khi đôi nam nữ này bước vào, anh đã chú ý đến họ. Một cô gái ăn mặc kiểu này, lại ngồi uống cà phê ở một nơi như thế này quả thực chẳng phù hợp chút gái ăn mặc rất thoải mái, một bộ quần áo thể thao, chân đi giày bệt, cột tóc đuôi ngựa, trên mặt dường như chẳng có chút son phấn nào, hai má đỏ hồng, trông rất trẻ trung và tràn trề sinh lực, giống như một cô gái nhỏ nhắn thuần khiết vừa bước ra khỏi cánh cửa trường đại về diện mạo, người đàn ông đi cùng thua xa, nếu không phải nghe thấy hai người nói chuyện với nhau thì anh không thể tưởng tượng rằng cô gái nhỏ này đến xem mắt. Mà nếu như là đến xem mắt thật thì có khi tuổi tác của cô ấy cũng không ít như anh nghĩ. Nói thực lòng, Diệp Trì rất bất ngờ, và vì bất ngờ nên anh đã không tự chủ được bản thân mà chú ý đến Diệp Trì bàn xong chuyện làm ăn với khách hàng, anh vô tình nghe thấy người đàn ông kia có vẻ cao giọng nói chuyện, anh ta không hề có ý hạ thấp giọng, thậm chí còn ra vẻ khoe khoang, kể lể những chiến tích huy hoàng của bản thân, còn cô gái chỉ ậm ừ cho xong Trì cảm thấy mất hết hứng thú, nhưng lúc định đứng dậy ra về, nghe thấy tiếng của cô gái, Diệp Trì lại quay lại chỗ ngồi, không nhịn được bật nhóc này mồm mép cũng độc địa gớm, nhưng chính điều ấy lại lôi cuốn sự chú ý của anh. Diệp Trì luôn biết bản thân chẳng phải là một người tốt đẹp gì cho cam, tính cách độc đoán chẳng ai bì được, làm gì cũng phải đặt sở thích của mình lên trên hết. Anh cảm thấy rất hứng thú với cô nhóc này, thế nên đương nhiên chẳng thể dễ dàng bỏ nhóc này rất khác với những cô gái mà anh từng qua lại, rất mới mẻ và thú vị, vì vậy mà anh chẳng ngại ngần ngồi ngay xuống trước mặt cô, khẽ nở nụ cười đầy kiêu hãnh và mê hoặc, nói- Cà phê không phải uống như vậy đâu, uống như thế nên đi uống rượu thì hơn. Thế nào? Có hứng thú không? Tôi mời!Thời Tiêu bị gã “đàn bà” kia hành hạ suốt cả buổi, nhưng cô cũng biết nếu bây giờ về nhà thế nào cũng ị “má già” quạt cho một trận, thế thì chi bằng lang thang bên ngoài giết thời gian, đợi đến tối về nhà Quyên Tử ở nhờ một hôm tránh bão còn hơn!“Má già” bây giờ lắm chuyện đến phát khiếp, mục tiêu cuộc đời của bà đã chuyển từ việc quản lý chồng sang việc kết hôn của con gái, tốc độ cực nhanh, còn nhanh hơn cả tốc độ lây lan của tế bào ung Tiêu nhiều lúc cũng băn khoăn, mình mới hai tư tuổi đầu, sao trong mắt mẹ cô, cô lại chẳng khác gì một món hàng tồn kho cần phải “sang tay” ngay?Vì vậy nên chẳng cần mất nhiều công sức, Diệp Trì cũng lôi được Thời Tiêu đến quán bar. Về sau Thời Tiêu đã nghĩ rất nhiều, bản thân mình đúng là không thể chống lại dù chỉ một chút cám dỗ, đặc biệt là “mỹ nam kế”.[1]. Mụn trứng cá.[2]. Là người nhìn ngoại hình giống như một người phụ nữ nhưng thực chất lại là đàn ông. - Thời Tiêu!- Dạ?Thời Tiêu giật mình bừng tỉnh, dừng bước, ngoảnh đầu lại, kinh ngạc nhìn Tả Hồng phía sau, đây là lần đầu tiên cô ngheTả Hồng nghiêm chỉnh gọi mình. Thời Tiêu có thể coi là khá quen với mấy người bạn nối khố của Diệp Trì rồi, cho đến ngày hôm nay, bọn họ thường xuyên nói chuyện với cô với tư cách là vợ của Diệp Trì, cứ như thể cái người có tên là Thời Tiêu không hề tồn tại. Trong con mắt của họ, cô chỉ là vợ của Diệp Trì mà thôi. Mấy người này kiêu ngạo đến mức trong mắt chẳng có ai. Mặc dù Thời Tiêu thỉnh thoảng vẫn hừ mũi hậm hực, nhưng cô biết rõ, nếu như không phải vì Diệp Trì thì mấy người này thậm chí chẳng buồn liếc cô lấy nửa cái. Thời Tiêu luôn cảm thấy giữa mình và những người này tồn tại một ranh giới rõ ràng, không thể nào vượt qua, đã từng như vậy, và hiện giờ vẫn như vậy. Cũng bởi vì thế mà cô rất ít khi tụ tập cùng với họ. Nhưng Diệp Trì rõ ràng không nghĩ vậy. Thời Tiêu phát hiện dạo này không hiểu anh ta ăn nhầm cái gì mà sau một thời gian chơi bời ở bên ngoài lại bắt đầu trở về làm một người đàn ông mẫu mực của gia đình. Gần như ngày nào Thời Tiêu đi làm về đến nhà cũng đều thấy anh ta tất bật trong bếp, trên mặt là nụ cười ngọt ngào khiến Thời Tiêu như nhầm tưởng đó chính là hạnh này đương nhiên không thể nào, có lẽ nên nói đây là hứng thú mới phải. Con người Diệp Trì làm chuyện gì cũng coi trọng hứng thú, từ chuyện kết hôn cho đến chuyện làm một người đàn ông mẫu mực của gia đình. Thời Tiêu tự cho rằng mình đã nhìn nhận rõ con người anh có những buổi tiếp khách không thể từ chối được thì anh ta sẽ gọi cô đến cùng như lúc này. Cách làm của Diệp Trì khiến Thời Tiêu ghét cay ghét đắng. Nếu như được lựa chọn, cô thà ở nhà ăn mì ăn liền còn hơn phải ngồi trong nhà hàng sang trọng, ăn những món ăn đắt tiền kiểu này. Nhưng Thời Tiêu không thể hiện ra ngoài. Không biết từ khi nào, một người có vẻ ngoài ngây thơ và thuần khiết như Thời Tiêu lại học được cách che giấu cảm xúc thật sự của mình. Có lẽ đây đã trở thành môn học cả đời của cô. Hơn nữa trong lòng Thời Tiêu cũng thấy áy náy với Diệp Trì, sự áy náy này chỉ mờ nhạt thôi, nhưng thực chất nó có tồn tại. Cô biết bản thân mình đâm lao thì phải theo lao, chấp nhận lấy Diệp Trì ý nghĩ nhất thời ấy suy cho cùng cũng là vì cô biết Hứa Minh Chương sắp về, không còn cách nào khác, cô buộc phải dùng Diệp Trì để ngăn chặn, ngăn chặn Hứa Minh Chương và có lẽ còn có mục đích khác Tiêu đã thông minh ra rồi, cô biết cách trốn tránh dưới đôi cánh của kẻ mạnh hơn, tạm thời mong được bình an, vì vậy cô cảm thấy áy náy với Diệp Trì. Chính sự áy náy khiến cô cam tâm tình nguyện dốc sức phối hợp với anh ta, phối hợp với thái độ lúc nóng lúc lạnh, vui giận thất thường của anh ta. Có lúc Thời Tiêu cảm thấy mình như một diễn viên kịch, chỉ chờ người xem đến là nhanh chóng nhập vai. Chỉ có điều cô đã quên mất những người vô tình bị cô kéo vào trong v kịch đôi mắt trong veo gần như có thể nhìn thấy đáy của Thời Tiêu, Tả Hồng chợt thất thần. Quen với Thời Tiêu lâu dần, anh ta chợt phát hiện cô khác xa với những gì mà bọn anh từng nghĩ, đứng tưởng con ranh này mặt mũi ngây thơ mà khinh thường, có thể đưa Diệp Trì vào bẫy chỉ trong một đêm thì chắc chắn không phải dạng gái tầm thường, chó không sủa mới giỏi cắn người. Bọn họ vì nể mặt Diệp Trì, mặc dù vẫn tỏ vẻ tôn trọng nhưng thực bụng chẳng mấy thiện cảm với cuộc hôn nhân chớp nhoáng của Diệp Trì, thậm chí sau lưng Diệp Trì, họ còn âm thầm đánh cược, cược xem khi nào Diệp Trì sẽ chán và hai người sẽ ly hôn chớp nhoáng?Có một dạo họ tưởng rằng mình đã thắng. Hai tháng trước, Diệp Trì đột nhiên quay lại với cuộc sống chơi bời lúc trước, nay cô minh tinh này, mai cô siêu sao nọ, chơi bời tới bến, thậm chí còn qua đêm không về nhà, hoặc nửa đêm nửa hôm mò về với mùi rượu và son phấn nồng nặc trên người, ngày hôm sau cả buổi mặt mày cứ sầm sí rồi lại đâu vào đó mấy người bọn họ thật sự khâm phục vợ của Diệp Trì đúng là biết nhẫn nhịn, thậm chí còn không buồn hỏi han, cứ bình chân như vại. Sau một thời gian “sa đọa”, cuối cùng Diệp Trì đột nhiên trở lại làm một người đàn ông mẫu mực chăm lo cho gia tháng nay, ba người bọn họ Tả Hồng cứ âm thầm, phấp phỏng đón xem vở kịch hay, từ khi mở màn cho đến khi hạ màn, họ cũng cảm thấy hứng thú với vở kịch này, đường đường là Diệp thiếu gia, vậy mà lần này e đã lún quá sâu vào vở kịch khi đó, vợ của Diệp Trì là Thời Tiêu vẫn như trước đây, vẫn ở trong tầm mắt họ, không vui không buồn, rất bình thản, khiến cho ba người không thể không chú ý đến ý rồi mới phát hiện, thực ra Thời Tiêu chẳng mấy thích giao du với bọn họ, mỗi lần đều là Diệp Trì nằn nì ép cô phải đến. Còn Thời Tiêu, mặc dù cũng có nói chuyện đôi ba câu nhưng chẳng mấy khi phát biểu ý kiến của mình, trông có vẻ vô cùng ngờ nghệch. Hôm ấy Phong Cẩm Thành đã nói thế nào nhỉ vợ Diệp Trì như thể hồn xác phân lìa nhau, nghĩ kĩ lại cũng thấy có chút đúng đúng, nhất là trong hoàn cảnh hôm nay. Tả Hồng đã nhìn thấy chiếc xe phía trước từ lâu, dù gì con xe ấy cũng không tồi, người đàn ông lái xe cũng rất có khí chất, điều quan trọng hơn là, người phụ nữ ngồi trên ghế phụ lại chính là Thời Tiêu, vợ của Diệp Trì. Tả Hồng đã đi theo họ suốt một đoạn dài như một thám tử, kinh ngạc phát hiện hai người này nói chuyện r vui vẻ, trông bộ dạng vợ Diệp Trì cũng khác hẳn thường ngày. Nói theo cách của Phong Cẩm Thành thì lúc này hồn và xác của Thời Tiêu đã nhập làm một. Lúc dừng lại trước cổng hội quán, hai người đột nhiên trở nên rất trầm ngâm, thứ không khí ấm áp đến kì quái ấy khiến ngay cả Tả Hồng cũng cảm thấy bị kích thích. Vì vậy anh mới ấn còi inh ỏi. Mà người đàn ông kia cũng rất có khí chất, ánh mắt anh ta nhìn vợ Diệp Trì có vẻ gì đó rất yêu thương và che chở, còn vợ Diệp Trì thì rõ ràng đã rất quen với sự yêu thương và chở che ấy, cứ như đó là lẽ dĩ nhiên vậy. Tả Hồng cảm thấy ấm ức thay cho Diệp Trì suốt cả buổi, cuối cùng không nhịn được, thấy mình cần phải nhắc nhở người phụ nữ này một chút. Nhưng khi cô quay lại nhìn anh bằng ánh mắt trong veo ấy, Tả Hồng đột nhiên không biết nên nói chuyện Hồng đột nhiên cảm thấy mình ôm rơm nặng bụng. anh quản lý được những chuyện này chắc? Rõ ràng người đàn ông đó dám đường đường chính chính đưa Thời Tiêu đến đây cho thấy mối quan hệ giữa hai người không có gì ám muội. Tả Hồng trầm ngâm hồi lâu mới lên tiếng “Dù sao tôi cũng phải nhắc nhở chị một câu, gã Diệp Trì đó căm hận nhất chính là sự phản bội!”Thời Tiêu ngẩn ra hồi lâu rồi gật gù “Tôi cũng vậy!”Tả Hồng bỗng thấy dở khóc dở cười. Đúng là nước đổ đầu vịt, nói chuyện với cô ta chẳng khác gì nước đổ đầu vịt!-Hai người không vào còn đứng đây làm gì?Giọng nói trầm ấm của Diệp Trì vang lên. Trong ánh chiều tà, thân hình cao lớn hiện ra cách đó không xa, nhưng không nhìn rõ biểu cảm trên khuôn mặt. Vừa ngoảnh đầu lại, Thời Tiêu liền đứng thẳng người, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, cho đến khi Diệp Trì đến bên cạnh, cô mới chợt rùng mình, đưa tay lên ôm lấy người Trì nhìn cô từ đầu đến chân rồi bắt đầu oán trách “Lạnh rồi chứ gì, đã đến rồi còn không mau vào trong, đứng ngây ra đây làm gì?”. Nói rồi anh liền vòng tay ôm cô vào lòng, luồng hơi ấm trên người anh phút chốc bao trùm lấy cô, khiến Thời Tiêu bất giác rùng mình. Diệp Trì nhíu mày, đưa tay lên sờ mặt cô “Em bị cảm rồi hả?”Thời Tiêu cắn môi lắc lắc đầu, Tả Hồng chán nản mặc kệ đôi uyên ương dính nhau như sam này, một mình đi vào trong, mở cửa phòng ra, chợt sững người. Trên cái giường quý phi cổ điển cạnh cửa sổ có một cô gái, nhìn thấy anh liền vẫy tay “Hì, anh Hồng, lâu lắm không gặp!”Tả Hồng rất bất ngờ, ngần ấy năm rồi, rốt cuộc cô ta cũng quay lại. Phong Cẩm Phong, cái tên thật khiến người ta líu lưỡi, vì vậy bọn họ thường gọi cô đơn giản là “Phong”. Phong là emọ của Phong Cẩm Thành, nhở hơn họ rất nhiều, nhưng kể từ lúc biết đi biết chạy là con nhóc này đã lẵng nhẵng bám theo họ như một cái họ đi đá bóng, nó đứng ngoài trông quần áo với cặp sách, bọn họ đánh nhau, nó ở ngoài hò hét cổ vũ. Bọn họ vào vườn của quân khu hái trộm dâu, nó chủ động dùng nụ cười ngoan ngoãn chết người của mình để đánh lạc hướng chú ý của cảnh vệ. Những chuyện như thế này nhiều không đếm xuể, đã ăn sâu vào trong tâm trí họ không thể phai mờ. Những kỷ niệm niên thiếu của họ gần như đều có liên quan đến con nhóc này. Trong tim của họ, Phong mãi mãi là em gái, nhưng con bé này lại đem lòng yêu Diệp Trì, bắt đầu từ khi nào thì chẳng ai còn nhớ, chỉ biết nó khổ sở yêu thương Diệp Trì, khổ sở biết bao năm Trì là người vô tình, ngay cả với Phong, anh cũng không chút mềm lòng. Anh thẳng thừng từ chối Phong. Lần ấy sự việc ầm ĩ hết cả lên, về sau nhà họ Phong phải cho Cẩm Phong ra nước ngoài, mọi chuyện mới tạm yên ổn. Mới đó mà đã tám năm, từ một con nhóc hai mươi bướng bỉnh nay đã thành một cô gái xinh đẹp và thanh lịch. Thời gian đúng là một nhà điêu khắc đại mở cửa vang lên, Diệp Trì ôm Thời Tiêu bước vào. Tả Hồng đánh mắt về phía Phong đang ngồi, chỉ thấy mắt cô thoáng lóe lên ánh nhìn đố kỵ, anh biết, mặc dù đã tám năm trôi qua, nhưng cô vẫn chưa học được cách từ bỏ thật Trì giúp Thời Tiêu cởi áo khoác ngoài, treo lên giá rồi rót một cốc nước ấm đặt vào tay Thời Tiêu. Lúc này Thời Tiêu mới nhìn thấy cô gái lạ mặt ngồi bên cửa sổ, cả thứ không khí kì quái trong phòng nữa. Ánh mắt của cô gái nọ cứ dán chặt vào người cô, ánh mắt như dò xét. Thứ ánh mắt này rất khó xác định là lành hay dữ, là bạn hay Tiêu không nén được tò mò nhìn lại cô ta. Khó mà đoán được cô ta bao nhiêu tuổi, nhưng quả thực cô ta rất đẹp, một vẻ đẹp khả ái, tinh tế, giống như một món đồ gốm tinh xảo ở trong viện bảo tàng, phảng phất chút thanh tao, cả sự kiêu hãnh bản năng. Ánh mắt cô ta nhìn Thời Tiêu khiến cô có cảm giác cô ta giống như một công chúa ở trên cao, còn mình là một con vịt xấu xí và thấp hèn dưới chân cô ta. Nhiều năm trước, cô cũng từng bắt gặp ánh mắt này ở một cô gái cũng sang trọng như vậy. Thời Tiêu chưa bao giờ cảm thấy bản thân mình yêu đuối. Hồi ấy bởi vì để ý nên mới nhẫn nhịn. Còn giờ, Thời Tiêu khẽ nhếch môi, nặn ra một nụ cười nhàn cười bất ngờ của cô dưới con mắt của Diệp Trì lại trở nê đẹp đẽ mê hồn. Anh hơi ngây người rồi vòng tay qua eo cô, giới thiệu “Đây là vợ anh, Thời Tiêu. Còn đây là Phong, em gái Cẩm Thành!”Diệp Trì vừa nói xong, Thời Tiêu lập tức nhận thấy cô gái xinh đẹp ngồi trước mặt mình như sững người em gái của Phong Cẩm Thành. Dưới ánh đèn nhập nhoạng, Thời Tiêu đột nhiên nhớ ra một cây nói “Diệp Trì, tháng sau Cẩm Phong về nước”. Mặc dù ân oán thù hận ra sao Thời Tiêu không biết cụ thể, nhưng cô cũng thấp thoáng nhận ra là mối quan hệ giữa Diệp Trì và cô gái này không hề đơn giản. Sau khi hiểu ra vấn đề, Thời Tiêu đã xác định chắc chắn rằng cô gái xinh đẹp ngồi trước mặt chẳng có chút thiện cảm nào với mình, hơn nữa bản thân cô cũng chẳng muốn có mối quan hệ sâu sắc với cô ta, vì vậy cô không cần phải ép mình chịu đựng cô vậy Thời Tiêu chỉ khẽ gật đầu, coi như một lời chào hỏi qua từ lúc Thời Tiêu bước vào cửa, sắc mặt của Cẩm Phong đã vô cùng khó coi. Mặc dù Phong Cẩm Thành đã nhắc trước với cô, nhưng bao nhiêu năm nay. Khi mà cuối cùng cô ta cũng có đủ dũng khí để về nước, chào đón cô trở về chính là thông tin Diệp Trì đã lấy vợ. Nói thực lòng, Cẩm Phong thấy rất khó chịu, nhất là vợ Diệp Trì lại là một con nhóc kỳ quặc, điều này khiến cô thực sự không cam tâm. Chuyện về sau ra sao Thời Tiêu có nhớ thế nào cũng không thể nhớ được, bởi vì cô đã uống say bí thực lòng, tửu lượng của Thời Tiêu không hề kém, bởi vì bố cô là “tiên tửu”. Lịch sử uống rượu của cô có thể nói là bắt đầu từ năm một tuổi, người bố “vô lương tâm” của cô đã lấy đũa chấm rượu rồi bôi vào miệng vụ huy hoàng sau đó đủ để chứng minh Thời Tiêu chính là con đẻ của bố cô. Lúc tốt nghiệp cấp hai, trong buổi liên hoan của lớp, cô và Quyên Tử đã tu liền ba chai bia mà mặt vẫn tỉnh bơ, khiến cho bọn con trai trong lớp cứ phải gọi là trợn tròn mắt vì kinh thi vào cấp ba, Thời Tiêu và Quyên Tử không hẹn mà cùng rủ nhau giả bộ là những “nai tơ” vô cùng ngây thơ, đánh lừa được không ít thầy trò trong luy chỉ có hai cậu bạn trai cùng thi vào trường cấp ba với hai cô là biết rõ, mỗi lần nhìn thấy hai cô là liền tránh thật xa, nếu không phải bất đắc dĩ thì không bao giờ chủ động nói chuyện với các với hai thằng con trai uống rượu thua cả con gái, lại cứ thù dai, canh cánh trong lòng, Thời Tiêu và Quyên Tử chẳng thèm để tâm làm ra nguyên nhân khiến Thời Tiêu và Quyên Tử thay đổi lớn đến như vậy là bởi vì trong lễ khai giảng, Quyên Tử đã để mắt đến một thầy giáo thực tập mới đến, còn Thời Tiêu lại kết anh chàng đẹp trai biết chơi ghi ta ở lớp trên, đương nhiên là cô thích đơn phương thầm đến tận năm lớp mười một, bỗng một hôm Thời Tiêu bị đau bụng phải vào nhà vệ sinh, cô vô tình bắt gặp cảnh tượng anh chàng đó đang ôm hôn thắm thiết một đàn em lớp dưới ở trong góc khuất hành lang, lúc này cô mới phát hiện ra người ta cũng thích trai đẹp như Tiêu lúc ấy bị ảnh hưởng của Quyên Tử, cảm thấy “yêu đồng tính” là một “sự nghiệp” vĩ đại và có tiền đồ rạng rỡ. Do vậy đứng trước mặt “tình yêu đồng tính”, chút tình đơn phương nhỏ nhoi của cô thật chẳng đáng kể. Vì vậy sau khi “cho” hết những thứ trong bụng ra, mối tình đầu của Thời Tiêu cũng tan đi chẳng chút dấu trùng hợp, đúng lúc ấy thì Quyên Tử cũng bại trận trong công cuộc theo đuổi tình yêu. Thế là hai người lại quay lại giang hồ. Trong buổi sinh nhật một người bạn học lớp mười một, mỗi người “đánh” hết một nửa chai Nhị Oa Đầu, hạ gục tất cả đám con trai trong lớp. Kể từ đó về sau, đám con trai trong lớp chẳng ai dám ho he gì trước mặt hai cô, cũng vì thế mà mục tiêu “câu kéo” một hai anh chàng hotboy của Thời Tiêu không thể thực hiện đầu bạn Thời Tiêu của chúng ta thỉnh thoảng cũng nhận được vài bức thư tình, về sau ngay cả một mảnh giấy cũng không có. Trong nỗi đau giằng xé, Thời Tiêu đã thề không bao giờ uống rượu nữa. Nhưng vì sự đắc chí nhất thời vào năm nhất đại học, cô lại phá lệ, hậu quả đúng là cả đời khó từ đó, Thời Tiêu không còn động vào những đồ uống có chứa cồn nữa. Nào ngờ hôm nay bị “gã đàn bà” kia chọc tức, lại không thể chống lại cám dỗ của trai đẹp, Thời Tiêu lại uống rượu. Và hậu quả là, ngày hôm sau tỉnh dậy, cô phát hiện mình đang ở trong căn phòng nàThời Tiêu tỉnh rượu liền nhìn thấy một người đàn ông khỏa thân đẹp như một bức tượng điêu khắc đang nằm bên cạnh mình, còn mình thì trên người không một mảnh vải che ấy Thời Tiêu có túm tóc bứt tai cũng không thể nhớ ra chuyện tối qua xảy ra như thế nào, nhưng cảm giác đau nhức toàn thân vô cùng rõ rệt, vì vậy cô cũng loáng thoáng nhận ra đã có chuyện gì xảy lúc Thời Tiêu đang buồn bực thu dọn hậu quả thì Diệp Trì tỉnh giấc. Đến giờ Thời Tiêu vẫn còn nhớ rõ hình ảnh người đàn ông thư thái dang rộng chân tay trong ánh sáng buổi sớm, thân hình không một chút mỡ thừa, toàn thân toát lên vẻ mạnh mẽ và hấp dẫn, nếu không sao Thời Tiêu lại nghĩ đến bức tượng David chứ?David là thần tượng mà Thời Tiêu suốt đời không thể bỏ chàng David Diệp Trì cứ tỏ vẻ tự nhiên như anh và Thời Tiêu đã là một cặp vợ chồng lâu năm rồi, ung dung xuống giường đi đánh răng rửa mặt, quấn một cái khăn tắm quanh eo rồi xuống lầu, rửa tay nấu súp. Thời Tiêu cứ cảm thấy người vợ hiền lành đảm đang mà “gã đàn bà” kia hướng đến có lẽ giống như Diệp người ăn sáng trong không khí hiền hòa. Xuất phát từ nguyên tắc phân công công việc, ăn xong Thời Tiêu chủ động đi rửa bát. Lúc Thời Tiêu rửa bát, Diệp Trì đứng dựa vào cửa, cười ngọt ngào nói- Chúng ta có vẻ rất hợp nhau, hay là cưới nhau đi!Thời Tiêu lúc ấy còn tưởng anh ta nói đùa, quyết không chịu thua, gật đầu đáp- OK! Nếu vậy chúng ta đi đăng ký đi!Diệp Trì bật cười sảng khoái. Trong phút thất thần, Thời Tiêu không còn nhớ là mình đã đưa chứng minh thư cho anh ta như thế nào nữa, chỉ biết một lúc sau, anh chàng thư kí họ Trương đẹp trai của anh ta hấp tấp chạy đến, lấy chứng minh thư của hai người, còn dùng điện thoại chụp ảnh chung của hai người rồi mang một tiếng sau, một tờ giấy đăng ký kết hôn đóng dấu đỏ chói được chìa ra trước mặt hai người ngồi đực mặt ra, cô không bao giờ biết thủ tục đăng ký kết hôn lại đơn giản và nhanh gọn đến đầu Thời Tiêu còn tưởng đấy chỉ là một màn kịch mà Diệp Trì và thư kí của anh ta bắt tay tạo dựng nên, dù sao cô vẫn nhớ hôm ấy là cuối tuần, các cơ quan nhà nước như cục Dân chính sẽ không làm việc ngày cuối sau Diệp Trì dẫn cô đến một ảnh viện áo cưới, chụp một loạt ảnh cưới xong, lúc này Thời Tiêu mới cảm thấy có chút gì đó chân cả ngày vật vã, cuối cùng Thời Tiêu cũng chấp nhận cái hiện thực như trò đùa này, cô lại bắt đầu buồn phiền, làm sao để thông báo cái tin “giật gân” này cho “má già” của cô đây? Mặc dù mẹ cô rất sốt ruột muốn gả cô đi, nhưng dù sao hôm trước mẹ cô còn bắt cô đi xem mắt, thế mà hôm sau cô đã dẫn một “ông chồng” về, chắc mẹ cô sẽ sốc nặng lúc cô đang buồn phiền thì mẹ cô gọi điện đến, sốt sắng thông báo với cô là đoàn khiêu vũ người cao tuổi của họ cũng làm một buổi về quê biểu diễn, học hỏi tinh thần của các đoàn hội chính quy, không biết đã về đến đâu biểu diễn rồi, bảo Thời Tiêu đến chỗ Quyên Tử ở khi đi, bà còn không quên hỏi thăm kết quả buổi xem mắt của con gái. Thời Tiêu đương nhiên chẳng dám nói thật, chỉ ậm ừ là cũng được cho xong chuyện. Mẹ Thời Tiêu đang vui nên hài lòng bảo Thời Tiêu tháng này không phải nộp lương, dùng tiền ấy đi mua mấy bộ quần áo đẹp đẹp để lúc hẹn hò có cái mà là dưới sự hộ tống bằng xe riêng của Diệp Trì, Thời Tiêu về nhà một chuyến, thu dọn ít quần áo thay giặt hàng ngày cùng laptop, còn cả chiếc xe đạp điện chuyển đến căn hộ cao cấp của Diệp Trì, sống cuộc sống chung, à không, cuộc sống hôn người quen biết với Thời Tiêu đều biết Thời Tiêu có một cái tật là vô lo vô nghĩ. Do vậy ở chung với Diệp Trì được một tháng, mặc dù sáng nào dậy cũng vẫn thấy có cảm giác không thật nhưng Thời Tiêu lại rất hài lòng, thậm chí có khi còn thấy mừng căn hộ lớn như thế này đương nhiên không thể giao cho một mình Thời Tiêu thu dọn, ngày nào cũng có một cô giúp việc theo giờ đến quét dọn vào một giờ cố định. Bữa sáng và bữa tối đều do Diệp Trì đích thân xuống bếp, bởi vì nếu chờ nấu nướng có lẽ hai người đã chết đói từ lâu ăn do Diệp Trì làm không thể nói rõ là ngon thế nào, nhưng Thời Tiêu dưới sự hun đúc mấy chục năm của mẹ, cảm thấy tay nghề nấu nướng của Diệp Trì có thể sánh ngang với các đầu bếp của khách sạn năm sao. Vì vậy ngày nào cô cũng ăn uống rất ngon cô không ngờ là Diệp Trì cũng đột nhiên tìm ra được mục tiêu cuộc đời từ đây, chính là nấu cơm cho vợ thậm chí còn cảm giác thành công hơn cả giành được một hợp đồng làm ăn lên đến vài trăm nên hàng ngày cứ có thời gian rảnh rỗi là anh lại chăm chỉ nghiên cứu các sách nấu ăn từ cổ chí kim. Vừa hết giờ làm một cái là hủy hết các cuộc tiếp khách tất tả trở về nhà chăm bẵm cho cô vợ bé bỏng của mình. Có cho cô ăn no thì tối cô mới có sức chăm cho mình. Chẳng mấy chốc giữa hai người đã hình thành nên sợi xích sinh vật vững ra Diệp Trì cũng không ngờ mình vì một phút bốc đồng mà nảy ra ý định kết hôn. Nguyên nhân có lẽ là vì đợt này gia đình thúc giục dữ quá, tình cờ lại biết cô nhóc này có ý với mình, thế là đi đăng ký hôm đi đăng ký kết hôn, lúc anh đang ngồi nghỉ ngơi ở ảnh viện, đợi cô nhóc này thay đồ thì nhận được điện thoại của bố “Diệp Trì, mày về đây ngay cho tao, mày lăng nhăng ở bên ngoài tao mặc kệ, nhưng mày mà dẫn một con bé chẳng ra đâu vào đâu về nhà họ Diệp thì tao giết chết mày!”Diệp Trì kéo cái điện thoại ra xa tai, “trận sấm sét” khiến cho màng nhĩ anh tê dại. Ông cụ vẫn còn khỏe lắm, chẳng khác gì thanh niên. Chẳng mấy chốc ống nghe đã được chuyển cho “bà Diệp” dịu dàng và hiền hậu “Trì à, hôn nhân là chuyện lớn, mặc dù bố mẹ thúc giục nhưng con không thể tùy tiện kiếm đại một đứa dẫn về nhà được. Như thế là quá nông nổi, bốc đồng. Con bé tên là gì? Bao nhiêu tuổi, làm nghề gì? Trong nhà nó còn có ai? Nếu như con thích người ta thật thì dẫn về nhà trước, chúng ta sẽ bàn bạc rồi nói sau!”Diệp Trì bật cười “Mẹ à, mẹ còn không tin vào con mắt của con à? Mặc dù con không dám đảm bảo bố mẹ sẽ yêu cô ấy như con đẻ, nhưng ít nhất cũng sẽ không ghét cô ấy đâu. Còn về chuyện bàn bạc kia, bọn con đã đi đăng ký rồi, còn bàn bạc cái gì nữa. Thôi được rồi, giờ con đang bận, đợi một thời gian nữa con sẽ dẫn Tiêu Tiêu về thăm bố mẹ. À mẹ nói với bố, đừng lợi dụng quyền cá nhân để điều tra Tiêu Tiêu, con hy vọng bố mẹ sẽ tôn trọng lựa chọn của con!”Nói hết Diệp Trì liền cúp điện thoại. Anh biết rất rõ, nếu như mình không nói câu này, bố anh chỉ cần một cú điện thoại là chưa đầy một tiếng, lý lịch của cô nhóc sẽ lập tức được nằm lên bàn làm việc của ông. Diệp Trì rất không tán thành cách làm việc sặc mùi “chủ nghĩa quân phiệt”, coi thường nhân quyền của bố. Chủ yếu là vì anh hy vọng mình có thể từ từ tìm hiểu, phát hiện những điều bất ngờ và lý thú mà cô nhóc này mang nghĩ này khiến cho Diệp Trì nhớ lại tâm trạng thuở nhỏ, lúc đi trồng nho với ông nội, từ lúc gieo hạt giống, ngày ngày tưới tắm cho nó cho đến lúc nó nảy mầm, sau đó lớn dần, lan ra khắp cái giàn trong vườn, kết những chùm quả sai trĩu và ngọt lừ. Mặc dù rất chậm chạp nhưng mỗi khoảnh khắc đều là một quá trình ngập tràn sự bất ngờ và hứng Trì năm nay ba mươi tư tuổi, trong ba mươi tư năm cuộc đời của mình, đây là lần đầu tiên anh tìm lại được cái cảm giác khiến anh khó quên, vì vậy anh càng thêm trân Tiêu đương nhiên chẳng thể hiểu được suy nghĩ rối rắm trong đầu Diệp Trì, nói chung là có chỗ ăn chỗ ngủ, có người nuôi, hơn nữa lại được Diệp Trì đảm bảo sẽ dàn xếp ổn thỏa về phía bà mẹ “ác ma” và ông bố “tiên tửu” của mình, thành ra Thời Tiêu cũng thấy yên dù mỗi sáng thức dậy thường có cảm giác không chân thực, nhưng cảm giác ấy nhanh chóng bị cô gạt sang một bên. Nói chung là, lúc này, Thời Tiêu vẫn còn chưa hết mơ hồ về cuộc hôn nhân chớp nhoáng của chuông lảnh lót đột ngột vang lên khiến cho Thời Tiêu giật nảy mình, Thời Tiêu vội vàng quay lại nhìn chiếc đồng hồ báo thức ở đầu giường. Kim giờ đã chỉ sang số chín, kim phút chỉ vào số sáu. Chín giờ rưỡi, thím giúp việc không đến sớm như thế này đâu, vậy thì có thể là ai nhỉ?Nói thực lòng, Thời Tiêu rất muốn giả bộ như không nghe thấy, tiếp tục trùm chăn ngủ cho đã, dù gì hôm nay cũng là thứ bảy, hơn nữa tối qua lại bị tên Diệp Trì cầm thú ấy “xực” hết lần này đến lần khác không biết chán. Hôm nay mới sáng đã nghe thấy tiếng chuông, hình như anh ta có buổi tiếp khách nào đó rất quan lúc Thời Tiêu độc mồm rủa cho “thằng nhóc” của Diệp Trì bị lão hóa sớm do sử dụng quá nhiều. Tiếng chuông cửa vẫn lảnh lót vang lên bên tai, Thời Tiêu đành phải nhanh chóng ngồi dậy, mặc bộ quần áo thể thao vào, súc miệng, rửa mặt qua loa, túm cao tóc lên, xỏ đôi dép đi trong nhà vào rồi chạy xuống ngủ của cô và Diệp Trì ở tầng hai, tầng một là không gian phòng khách tương đối rộng, chỉ kê có một bộ ghế sô pha trắng, khiến Thời Tiêu cảm thấy căn phòng càng thêm vào màn hình quan sát bên ngoài cửa, Thời Tiêu chợt ngây người. Người bấm chuông là một người mặc quân phục, lưng ưỡn thẳng, đầu ngẩng cao. Theo sau là một người phụ nữ. Cả hai đều có vẻ đã nhiều tuổi, nhưng người đàn ông rõ ràng là lớn tuổi hơn người phụ nữ khá nhiều. Người đàn ông rất uy nghiêm, còn người phụ nữ trông rất Tiêu nghi hoặc hỏi “Các bác là ai ạ?”Người phụ nữ quý phái ấy khẽ nở nụ cười hiền từ “Chúng ta là bố mẹ của Diệp Trì đây mà!”Chỉ một câu nói nhẹ như hơi thở ấy cũng đủ khiến cho Thời Tiêu suýt ngã ngửa ra sau.

truyện hôn nhân đã qua